Tặng Thi Sĩ Viật Châu

Xe về chở theo chàng thi-sĩ,

Bảo làm thi mãi nghĩ không ra.

Vậy mà giữa chốn phồn hoa,

Vang danh thi-sĩ hiệu là Việt-Châu.

Quen thói viết thơ sầu thơ cảm.

Không dìu dân hắc ám qua truông.

Ngâm nga giọng quá u buồn,

Làm cho độc-giả quay cuồng mê-ly.

Theo dõi gót từ-bi mấy bữa,

Phàm tâm kia đã rửa hay chăng?

Đương cơn sóng dậy đất bằng,

Thi-nhân đứng ngó để tăng-sĩ làm.

Tăng-sĩ quyết chùa, am bế cửa,

Tuốt gươm vàng lên ngựa xông pha.

Đền xong nợ nước thù nhà,

Thiền môn trở gót Phật-Đà nam-mô.

Chừng ấy mới tịnh vô nhứt vật,

Bụi hồng trần rứt sạch cửa không.

Chuông linh ngân tiếng đại-đồng,

Ta-bà thế-giới sắc không một màu.

Sài-Gòn đến, trống lầu đã trở.

Đề-huề nhau cửa mở xuống xe.

Khuyến nông chấm dứt mùa hè…

Trên đường về Saigon

Tháng 6 năm Ất-Dậu (1945)

For the poet Viet Chau

Our returning bus carries a poet,

Asked to extemporize, he's tried hard in vain.

Yet, among the urban place, he stands,

As a famous one whose style is Viet Chau.

Though he's used to sentimentally compose,

He has not guided the masses through the disaster.

The chanting voice is so somber,

As to drive his reader whirling in ecstasy.

Last few days, he's kept Mercy's company,

Has he cleansed that lay mind?

While the ground shakes and billows rise,

The poet looks at the monk fending.

The monastic resolves to close his building,

With a sword, on horseback, he charges.

After having paid off his loyal part,

He returns and recites Amida.

Then, he meditates to effect emptiness,

And dusts himself off mundaneness.

The divine bell of cosmopolitanism resounds,

All over, being and non-being have no bounds.

The station siren has honked at Saigon Stop,

Together the door opened, and we get off.

Summer's Working Farm campaign is over…

On the way back to Saigon,

June of Rooster (1945)