Nguơn cuối cùng. Căn cứ vào luật tuần hoàn của lý Tam Nguơn được phân định và diễn tiến như sau:
1. Thượng Nguơn: gồm có Thượng Nguơn Thượng,
2. Trung Nguơn: gồm có Trung Nguơn Thượng, Trung Nguơn Trung, Trung Nguơn hạ.
3. Hạ Nguơn: gồm có Hạ Nguơn Thượng, Hạ nguơn trung, Hạ Nguơn Hạ.
Hạ Ngươn: thường được nói nhiều đến trong Phật Giáo, Cao Đài Giáo và Phật Giáo Hòa Hảo, là một trong Tam Ngươn, mỗi ngươn có khoảng thời gian dài ngắn khác nhau, có đặc điểm tinh thần và thể chất của chúng sanh trong thế giới của nó. Thời Hạ Ngươn là thời kỳ chót cũng được gọi là thời Mạt Pháp. Thời này so với hai thời trước, thé giới vật chất và tinh thần bị xuống cấp trầm trọng. Chữ Mạt Pháp cũng là biểu hiện của sự thoái hoá đó, tức là các giá trị tốt đẹp của thời Thượng Ngươn và Trung Ngươn không còn được loài người xem trọng, nên chiến tranh thường xảy ra, con người trở nên hung dữ và độc ác hơn, đam mê vật dục, tranh danh đoạt lợi, coi thường các bật tu hành và các đấng thiêng liêng, nên bị trừng phạt phải chịu nhiều tai trời ách nước. Đến một giai đoạn nào đó, thì thế giới goli là Ta Bà này sẽ không thể duy trì được nữa và phài lập thời Thượng Ngươn Thánh Đức. Đức Thầy cũng thường dùng hai từ Hạ Ngươn này với những đặc điểm trên để nói về việc tại sao ngài lâm phàm đôđ thế. Để bắt đầu Quyển I, Sám Giảng Thi Văn Giáo Lý của ngài, ngài viết:
“Hạ Ngươn nay đã hết đời,
Phong ba biến chuyển đổi dời gia cang.”
« Back to Glossary Index