Đức Phật Thầy Tây An thuở xưa thường khuyến khích các môn nhơn đệ tử rằng: Muốn làm xong hiếu nghĩa có bốn điều ân ta cần phải hy sinh gắng gổ mới mong làm trọn:
1 Ân Tổ Tiên cha mẹ,
2 Ân Đất Nước,
3 Ân Tam Bảo,
4 Ân Đồng Bào và Nhơn Loại
(với kẻ xuất gia thì ân đàn na thí chủ).
Ta sanh ra cõi đời được có hình hài để hoạt động từ thuở bé cho đến lúc trưởng thành, đủ trí khôn ngoan, trong khoảng bao nhiêu năm trường ấy, cha mẹ ta chịu biết bao khổ nhọc; nhưng sanh ra cha mẹ là nhờ có tổ tiên, nên khi biết ơn cha mẹ, cũng có bổn phận biết ơn tổ tiên nữa.
Muốn đền ơn cha mẹ, lúc cha mẹ còn sanh tiền, có dạy ta điều hay lẽ phải ta rán chăm chỉ nghe lời, chớ nên xao lãng làm phiền lòng cha mẹ. Nếu cha mẹ có làm điều gì lầm lẫn trái với nhân đạo, ta rán hết sức tìm cách khuyên lơn ngăn cản. Chẳng thế, ta cần phải lo nuôi dưỡng báo đền, lo cho cha mẹ khỏi đói rách, khỏi bệnh hoạn ốm đau, gây sự hòa hảo trong huynh đệ, tạo hạnh phúc cho gia đình, cho cha mẹ vui lòng thỏa mãn. Rán cầu cho cha mẹ được hưởng điều phước thọ. Lúc cha mẹ quá vãng, hãy tu cầu cho linh hồn được siêu thăng nơi miền Phật cảnh, thoát đọa trầm luân.
Còn đền ơn tổ tiên, đừng làm điều gì tồi tệ, điếm nhục tông môn, nếu tổ tiên có làm điều gì sai lầm, gieo họa đau thương lại cho con cháu, ta phải quyết chí tu cầu và hy sinh đời ta làm điều đạo nghĩa, rửa nhục tổ đường.
Sanh ra, ta phải nhờ Tổ tiên, cha mẹ, sống ta cũng phải nhờ đất nước, quê hương. Hưởng những tấc đất, ăn những ngọn rau, muốn cho sự sống được dễ dàng, giống nòi được truyền thụ, ta cảm thấy bổn phận phải bảo vệ đất nước khi bị kẻ xâm lăng giày đạp. Rán nâng đỡ xứ sở quê hương lúc nghiêng nghèo, và làm cho được trở nên cường thạnh. Rán cứu cấp nước nhà khi bị kẻ ngoài thống trị. Bờ cõi vững lặng thân ta mới yên, quốc gia mạnh giàu mình ta mới ấm.
Hãy tùy tài tùy sức, nỗ lực hy sinh cho xứ sở. Thảng như không đủ tài lực đảm đương việc lớn, chưa gặp thời cơ giúp đỡ quê hương, ta phải rán tránh đừng làm việc gì sơ xuất đến đỗi làm cho nước nhà đau khổ, và đừng giúp sức cho kẻ ngoại địch gây sự tổn hại đến đất nước. Đó là ta đền ơn cho đất nước vậy.
Tam Bảo là gì? Tức Phật, Pháp, Tăng.
Con người nhờ tổ tiên cha mẹ sanh ra nuôi dưỡng, nhờ đất nước tạo kiếp sống cho mình. Ấy về phương diện vật chất.
Về phương diện tinh thần, con người cần nhờ đến sự giúp đỡ của Phật, Pháp, Tăng khai mở trí óc cho sáng suốt. Phật là đấng toàn thiện, toàn mỹ, bác ái vô cùng, quyết cứu vớt sanh linh ra khỏi trầm luân khổ hải. Thế nên Ngài mới truyền lại giáo pháp, tức là những lời chỉ dạy cho các chư tăng, đặng đem nền Đạo cả của Ngài ban bố khắp trần thế. Các chư tăng chẳng ai lạ hơn những đại đệ tử của Đức Phật vậy. Bởi vậy, Đức Phật luôn luôn chỉ dẫn và cứu vớt quần sanh thoát miền mê khổ, nên ta hãy kính trọng Phật, hãy tin tưởng và tín nhiệm vào sự nghiệp cứu đời của Ngài, làm theo những điều chỉ dạy do các chư tăng cho biết. Tổ tiên ta đã hiểu rõ sự nhiệm mầu, lòng quảng ái của Phật đối với chúng sanh, để kính trọng sùng bái Ngài, để hành động đúng theo khuôn khổ Ngài đã dạy và đã vun trồng bồi đắp cho nền Đạo được phát triển thêm ra, xây dựng một tòa lầu đài Đạo hạnh vô thượng vô song, roi truyền mãi mãi với hậu thế.
Nên bổn phận chúng ta phải noi theo chí đức của tiền nhân hầu làm cho trí tuệ minh mẫn đặng đi đến con đường giải thoát, dẫn dắt giùm những kẻ sa cơ và nhứt là phải tiếp tục khai thông nền Đạo đức đặng cái tinh thần từ bi bác ái được gieo rải khắp nơi nơi trong bá tánh. Như thế, mới chẳng phụ công trình vĩ đại của Đức Phật và của tiền nhân để lại và không đắc tội với kẻ đời sau vậy.
Con người vừa mở mắt chào đời đã thấy mình phải nhờ đến sự giúp đỡ những kẻ xung quanh và cái niên kỷ càng lớn thêm bao nhiêu, sự nhờ nhõi càng tuần tự thêm nhiều chừng nấy.
Ta nhờ hột cơm của họ mới sống, nhờ miếng vải của họ mới ấm thân, nhờ cửa nhà của họ mới tránh cơn phong vũ. Vui sướng: ta đồng hưởng với họ. Hoạn nạn: họ cùng chịu với ta.
Họ và ta cũng một màu da, cũng nói một thứ tiếng. Ta và họ hợp nhau thì thành lại làm một: ấy Quốc gia đó. Họ là ai? Tức những người ta thường gọi bằng đồng bào vậy.
Đồng bào ta và ta cùng chung một chủng tộc, cùng một nòi giống roi truyền, cùng có những trang lịch sử vẻ vang oanh liệt, cùng tương trợ lẫn nhau trong cơn nguy biến, cùng chung phận sự đào tạo một tương lai rực rỡ trong bước tiền đồ của giang san đất nước. Đồng bào ta và ta có một liên quan mật thiết, không thể rời nhau, chẳng thể chia nhau và chẳng khi nào có ta mà không có đồng bào, hay có đồng bào mà không có ta. Thế nên, ta phải rán giúp đỡ họ hầu đáp đền cái ơn mà ta đã thọ trong muôn một.
Chẳng những thế thôi, ngoài đồng bào, ta còn có thế giới người đang cặm cụi cần lao cung cấp những điều nhu cầu cần thiết. Họ là nhân loại, là những người đang sanh sống với chúng ta trên quả địa cầu. Nếu không có nhân loại, thử hỏi dân tộc ta ra như thế nào? Ta có đủ vật liệu để dùng chăng? Ta có thể tự túc một cách đầy đủ chăng?
Nói tóm lại, ta có thể lẻ loi đương đầu với những khi phong vũ nhiệt hàn, với những lúc ốm đau, nguy biến, giữ vững cuộc sống còn nầy chăng? Hẳn không vậy. Thế nên dân tộc ta phải nhờ đến Nhân loại, nghĩa là nhờ đến dân tộc khác và phải biết ơn họ. Hãy nghĩ đến họ cũng như mình nghĩ đến mình và đồng chủng mình (vậy).
Vả lại cái tình từ bi bác ái của Đức Phật mà ta đã nhận thức, rất thâm huyền quảng huợt. Cái tình ấy, nó không bến không bờ, không phân biệt màu da, không phân biệt chủng tộc; nó cũng không luận sang hèn và xóa bỏ hết các từng lớp đẳng cấp xã hội, mà chỉ đặt vào một: Nhân loại Chúng sanh.
Thế nên, ta không có lý do gì chánh đáng để vì mình hay vì đồng bào mình gây ra tai hại cho các dân tộc khác. Trái lại, hãy đặt vào họ một tư tưởng nhân hòa, một tinh thần hỉ xả và hãy tự xem mình có bổn phận giúp đỡ họ trong cơn hoạn nạn.
Đối với những kẻ xuất gia qui y đầu Phật, phụ vào những ân huệ đã thọ như đã nói trên, họ còn phải trực tiếp chịu ân của các đàn na thí chủ, nghĩa là những thiện nam tín nữ có hảo tâm cung cấp những vật dụng cần thiết cho họ. Họ nhờ đến hột cơm, đến miếng vải, đến thuốc men đặng sanh sống. Rốt lại họ phải nhờ đến sự nuôi dưỡng hoàn toàn của những kẻ tốt lòng.
Với quần sanh, họ mang cái ân rất nặng, cho nên họ phải dìu dắt sinh linh đi tầm Chân lý đặng đáp tạ tấm lòng chiếu cố của thiện tín.
Lord Buddha Master of the Western Peace used to urge his disciples thus: To fulfill filial piety and righteousness, we must accomplish our Four Debts Of Gratitude, which require lots of sacrifice and exertion:
(or ‘Debt toward Donors’ in case of monastics).
We were born acquiring a body to develop since infancy to adulthood and maturity. Within such a years long period, our parents had incurred so much hardship. But they were born thanks to our ancestors. Thus, as we acknowledge them, so too ought we to toward our ancestors.
To repay our parents, while alive, if they teach us any good and right thing, we must attend to their advice, never take it lightly, lest we should disaffect them. If they mistakenly do anything immoral, we must do our best to stop or dissuade them. Not only that, we need to repay them by taking care of their wellbeing while fostering harmony among siblings and creating familial happiness for their satisfaction. Pray for our parents to enjoy greater merits and longevity. If they pass away, pray for their souls to enter Buddhaland and exit the drowning cycle of rebirth.
To repay our ancestors, do nothing to defile our pedigree. If our ancestors have done anything wrong, afflicting their descendants with dire consequences, we ought to practice harder and sacrifice our lives for righteousness, redeeming our lineage.
For birth we owe it to our parents and ancestors. For living, we owe it to our country. To benefit from every inch of the land and its produce, to facilitate our livelihood and to preserve our posterity, we feel obligated to defend our country should it be trampled upon by invaders. Support it while in dire straits and make it strong and prosperous. Liberate our country should foreigners dominate it. Only when its borders are well protected, do we enjoy peace. Only when it is rich and strong, do we have greater comfort.
Exert ourselves to sacrifice for the country according to our capabilities. If we are not yet ready to assume significant tasks, nor have we yet had the opportunity to help our country, must we absolutely shun any misstep that may lead to harm it and never lend a hand for the enemy to wreak it. That’s the way we repay it.
What are they? They are Buddha, Dharma, and Sangha.
Humans owe their birthing and raising to our ancestors and parents, and their subsistence to their country. That is on the material plane.
Mentally, we need Buddha, Dharma and Sangha to help develop our intellect. Buddha is a quintessence of morality, beauty, compassion, resolute to save all sentient beings from their sea of sufferings. Thus, He bequeaths His Dharma, that is, His teachings for monastics to spread over the world: the latter are but His great disciples. Therefore, Buddha always guides and saves the sentient beings from their delusion and sea of suffering. Therefore, we must revere Buddha and fully believe in His mission by following His teachings through the sangha’s guidance. Our forebears have been perceptive of His miracles and great-heartedness toward the sentient beings. To respect and worship Him, to practice rightfully within the framework of His teachings, they have further developed the Tao, and constructed an unsurpassed, unparalleled castle of morality, which forever shines on with posterity.
Thus, we ought to align ourselves with our forebears’ dispositions to enhance our acumen for the sake of deliverance, to guide the disadvantaged, especially to continue spreading the morals so that the spirit of compassion and generosity may permeate the broad masses worldwide. As such, we’ll not desert the legacy that Buddha and our forebears have bequeathed us and the respect from our posterity.
As soon as humans open their eyes to see the world, we already find ourselves reliant on the support of others and, the older we are, the more we depend on them.
We owe our survival to their grains of rice, our warmth to their clothing, our protection against harsh weathers to their accommodation. Happiness: we share it with them. Disaster: they incur it with us.
They and we have the same skin colour, speak the same language. When our compatriots gather, we become one, that is the Nation. Who are they? They are those whom we often call compatriots.
The former and we belong to the same race, to the same lineage, share the glorious pages of history, and support one another in danger. Our common duty is to procreate the best possible future for the country. They and we are so deeply interdependent that we cannot separate from one another nor must we be divided, and there will be no case in which we can exist without our compatriots and vice versa. Thus we must help them so that we can repay the debt of gratitude we have owed them, even for a very small part.
Not only that, apart from our compatriots, we have a world in which people are toiling to provide for us what we need. They are humankind, those who coinhabit the planet Earth with us. What will our people be like without humankind? Can we have sufficient goods to meet our needs? Can we have adequate self-sufficiency?
In brief, can we alone survive all climatic conditions, moments of disease, danger, and sustain these livelihoods? Certainly not. Therefore, our people must seek help from humankind, that is, we must rely on other races of people, thus we have to acknowledge them. Think about them in the same way as we do about ourselves and our race.
Moreover, Buddha’s compassion and magnanimity which we have recognized, are very deep and far-reaching. These sentiments are ubiquitous, regardless of skin colors, races, socio-economic backgrounds. They surpass all social strata and classes, and empathically place all into one: humankind and sentient beings.
In this sense, we have no legitimate ground to harm other peoples in the interest of ours or our people. Instead, uphold an ideal of harmony and tolerance toward them while seeing ourselves bound to assist them where necessary.
As far as monastics are concerned, on top of the aforesaid benefits they have received, they are directly indebted to their donors, that is the male and female adherents who kindly provide them with what they need. The monastics rely on food, fabric, to medicine for their subsistence. In brief, they have entirely to depend on the sustenance by the kind-hearted.
Toward the society, this debt is very heavy; thus, they ought to guide the living in search for the Truth to return their care and attention.