Sanh ra ở đời, con người dầu muốn hay dầu không, cũng phải chịu dưới sự chi phối của định luật thiên nhiên. Định luật ấy gồm vào một chữ Đạo, đạo của con người kêu bằng “Đạo Nhân” và nó là một con đường đi trúng thì sống, bước trật tất chết.
Muốn làm tròn Nhân Đạo, phải giữ vẹn tứ ân. Nhưng trước hết hãy tránh Tam nghiệp và chừa Thập ác, cũng như muốn làm giàu phải tránh đừng cho thiếu nợ.
Mỗi người đều có ba nghiệp chướng sau đây:
Ba nghiệp chướng ấy khiến con người phạm mười điều ác kể ra dưới đây:
Thân nghiệp sanh 3 điều ác:
1) Sát sanh
2) Đạo tặc
3) Tà dâm
Khẩu nghiệp sanh 4 điều ác:
1) Lưỡng thiệt
2) Ỷ ngôn
3) Ác khẩu
4) Vọng ngữ
Ý nghiệp sanh 3 điều ác:
1) Tham lam
2) Sân nộ
3) Mê si
Con người mới sanh ra ở đời đều có tánh hiền lành cả. Song đến lúc lớn khôn vì phải sống chung chạ với thế giới người hung tàn bạo ngược, tánh nết liền ô nhiễm những sự xấu xa hèn kém, trở nên độc ác dữ dằn. Loài người giết nhau vì tiền bạc, vì sắc đẹp, vì lợi danh, vì quyền thế, vì thù hềm, vì háo thắng… nghĩa là họ giết nhau vì sự ích lợi của một người, của một nhóm người, của một đẳng cấp xã hội, của một quốc gia; họ muốn tiêu diệt tất cả nhân loại, không một ai có quyền sống sanh cùng họ cả.
Tại trào nội, sự mà vua coi bầy tôi như cỏ rác, bầy tôi sánh vua như thể địch thù đã làm nguyên nhân cho biết bao cuộc tương tàn tương sát. Ngoài lê thứ thì con giết mẹ cha, tớ hại chủ, trò giết thầy, chồng vợ giết nhau, đệ huynh xâu xé. Những cuộc tương tàn rất thường xảy ra trong nhân loại không ngoài các lý do đã kể trên. Đó là người đối với người.
Người đối với thú cầm, sanh vật còn tàn nhẫn gấp mấy nữa: họ giết thú vật vì miếng ăn, vì sự dị đoan mê tín, vì sự vui thích.
Đành rằng mình không thể dứt tuyệt giết các sanh vật (gà, vịt, heo…) để nuôi thân sống; nhưng chẳng khá dựa vào lý “vật dưỡng nhơn” (thú vật sanh ra đặng nuôi con người) mà giết nó một cách quá đáng. Chỉ cần dùng nó vừa đúng theo sự nhu cầu cần thiết của các món thực phẩm mình thôi và không nên hoang phí hy sinh nó, nếu sự hy sinh ấy không ích lợi cho mình lắm. Nhứt là chẳng khá giết các thú vật trong khi tế lễ. Người ta tưởng rằng khi mình phạm tội với Thánh, Thần, Trời Đất có thể sát hại sanh vật cúng tế cầu cho tội quả tiêu trừ. Sự tin tưởng ấy rất sai lầm huyễn hoặc, vì đứng vào bực siêu hình cao cả như chư vị Thánh Thần, có lý nào vì một tình riêng làm sai chạy lẽ công.
Khi gặp tai nạn bất ngờ hay rủi ro đau ốm, con người không chịu thuốc thang, khẩn vái Phật Trời cầu cho tai qua nạn khỏi, lại giết các thú vật tế Thần cúng Thánh, kêu cốt, kêu đồng. Họ không chịu tìm nguyên nhân các sự họa hoạn, không chịu tìm hiểu rằng những tai biến xảy ra đều do căn tiền báo quả hậu, và không chịu ăn năn chừa lỗi, tạo tác phước điền. Trong khi giết các thú vật đặng tế lễ, họ đã phạm thêm một tội ác lúc họ chưa đền bồi các tội ác trước được.
Chẳng những vậy thôi, họ còn giết các thú vật vì sự vui thích của mình; kẻ bắn chim đang bay trên trời, người chặt cá đang lội dưới nước. Họ bắt thú vật làm tấm bia cho họ nhắm trong những khi cao hứng, quên hẳn rằng sanh vật cũng có linh hồn, cũng có thân xác, cũng biết tìm lẽ sống còn như nhân loại vậy.
Thế nên, hãy tha thứ cho chúng, hãy dung dưỡng chúng và nhứt là đối với các gia súc: trâu, bò, ngựa, chó, mèo… chẳng khá sát hại, vì chúng đã giúp ích cho ta trong các việc sanh hoạt hằng ngày.
Tóm lại, không có sự sát sanh vô cớ nào có thể tha thứ được và trong những ngày chay lạt hãy cữ hẳn.
Câu: “Bần cùng sanh đạo-tặc” cần phải là một câu chữa mình của bọn bất lương vô đạo.
Những kẻ này ngày vẩn vơ đầu đường xó chợ, tối kiếm chỗ khoét vách đào tường, không làm muốn có ăn, không lo muốn có mặc.
Lớp người cặn bã của xã hội này, sống ngoài vòng pháp luật, trốn nhủi trốn chui, phá rối sự an ninh của dân chúng, chuyên lo giết người cướp của đoạt giựt tài sản của lương dân, không nghĩ rằng phải tốn bao nhiêu giọt mồ hôi, bao nhiêu dòng nước mắt mới làm ra được.
Họ là giống sâu làm rầu nồi canh, là tội nhân gây ra những tai biến trong những gia đình cần lao kiệm tiết, là nguyên nhân của sự nghèo sự khó, họ phá hoại hạnh phúc của con người. Cơ hàn đói khó, thay vì phải làm lụng như những kẻ khác mưu cuộc sống còn, họ gây cái lỗi này rồi đến cái lỗi khác, phạm tội này rồi tới tội nọ, tạo chẳng biết bao nhiêu chuyện bất lành cho nhân chủng.
Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, những kẻ ấy dầu họ không bị luật hình của loài người phân xử, song cơ Trời cũng sẽ báo ứng đến những hành vi en tối, nếu họ không chịu ăn năn chừa lỗi, sửa tánh tu thân, bỏ thói vô nghì, lánh điều phi nghĩa.
3. TÀ DÂM:
“Muôn việc lành hiếu thuận đứng đầu, ngàn việc dữ tà dâm đứng trước”. Sách sử thường bảo như thế. Lần giở xem sử sách, thời thấy tội ác ấy lan diễn ra khắp nơi, từ trào nội cho đến thứ dân, từ trong gia đình đến kẻ xa người lạ, nó là mầm gây ra biết bao thảm trạng! Gương của vua Tề với vợ Thôi Tử, An Lộc Sơn với Dương Quý Phi há chẳng còn lưu liên hậu thế.
Giàu ỷ của hiếp dâm kẻ khó, quan ỷ quyền cường bức đám dân hèn. Gian phu, dâm phụ từ xưa đến nay luôn luôn đều có. Muốn tránh sự bại hoại nền luân lý nước nhà, muốn giữ gìn tiếng tăm của gia thế, phải đừng để dục tình lôi cuốn, bắt chước gương xưa trau giồi lòng hiếu trung trinh tiết.
Đứng đầu các tội ác do miệng lưỡi gây ra, ác lưỡng thiệt này đã làm duyên cớ cho những sự hiểu lầm nhau, những sự cãi vã gây gổ sanh oán sanh thù. Sự phải của người thì bớt, sự quấy của người thì thêm, cái lưỡi đã tạo những sự chia rẽ, những cuộc phân tranh, phá tan sự đoàn kết tình thân yêu giữa nhân loại.
Nó cũng là nguồn cội của bao nhiêu bất hòa, hiềm khích.
Để giải trừ những tai vạ ấy, phải giữ cho lời nói mình được thành thật, chánh đáng; được vậy trong hương đảng mới bớt rầy rà, ngoài xã hội không điều xích mích, và mình cũng không còn chịu ác cảm, tránh sự miệt khinh của kẻ khác.
Nói đến tội ác nầy tức là nói đến những vụ chủ ỷ quyền nhiếc xài tôi tớ, quan ỷ thế mắng chưởi dân ngu. Kẻ giàu có thường ỷ tiền bạc xài xỉ người nghèo, kẻ xảo quyệt ỷ sự khôn lanh nói những điều thất thiệt, kẻ học thức ỷ sự khôn ngoan dùng lời nói hạ nhục người dốt nát. Hãy tránh những sự hiếp người như thế ấy, vì những kẻ dưới tay mình cũng có đầu óc, cũng biết nghĩ suy, nhưng họ bạc phước vô phần nên phải chịu lụy mình vậy. Nếu họ có lỗi lầm hãy dạy dỗ họ, dùng những cam ngôn mỹ từ, những lời trang nghiêm êm dịu chỉ bảo, không khá bao biếm mà mang điều tội lỗi.
Những tiếng thề thốt lỗ mãng, chưởi mắng tục tằn làm ra tội này; con chưởi mẹ mắng cha không kể luân thường thảo hiếu; mạnh bạo hăm he đánh giết những kẻ yếu hèn, hiếp đáp xóm chòm cô bác. Mở miệng ra chưởi gió mắng mây, trù rủa gia đình, không kiêng Thần Thánh. Tối ngày kêu réo Phật Trời, mời thỉnh Long Cung, làm cho tội lỗi càng thêm chồng chất.
Hãy bỏ những tiếng tục tằn thô lỗ làm cho đời sống được êm dịu thanh bay hơn. Đối với cha mẹ phải có lễ độ, với gia đình, với bà con cô bác, với xóm chòm quen thuộc, lời nói mình phải đoan trang nghiêm chỉnh. Đối với con cháu trong nhà không nên nói những điều ác đức, phải dùng lời nói dịu dàng hiền hậu dạy dỗ chúng.
Thêm thừa huyễn hoặc, có nói không, không nói có, ác vọng ngữ đã làm nguyên nhân cho những sự bất công của nhân loại. Thương người nào kiếm cách bào chữa giấu giếm sự quấy và thêu thùa sự tốt ra; ghét ai đặt điều nói xấu, che đậy các điều phải của họ.
Khoe khoang tự đắc, xảo trá đa ngôn, những kẻ điêu ngoa làm cho thiên hạ khinh khi miệt thị. Muốn tránh những điều khiến cho tư cách nhân quần phải bị giảm hạ, hãy tập tánh nói năng chân chánh, bỏ lối láo xược trớ trêu. Chẳng nên tráo chác với người, bỏ tiếng xảo ngôn và phải dùng lời chơn chất.
Tánh tham lam đã làm cho loài người phải chịu bao nhiêu thảm khổ: chiến tranh, cướp bóc, giết người… tham danh, tham lợi, tham sắc, tham tài, tham quyền, tham thế… Những sự ấy đã xô đẩy con người vào chẳng biết bao nhiêu cuộc chiến đấu ác liệt, gây nên những thảm họa tầy trời. Những tấn tuồng giặc giã, cướp của sát nhơn, những vụ hối lộ, những vụ tranh thế giành quyền đã làm cho nhân sanh điêu linh trong vòng tai nạn khốc hại.
Cái tham ấy cũng đã làm cho con người đau buồn hận khổ, phải khóc đứng than ngồi, phải liều mình tự sát chỉ vì sự ham muốn không được thực hiện; người ta quyên sinh vì tình yêu, vì lợi quyền, vì thất trận… Những cuộc cấu xé lẫn nhau, những vụ nồi da xáo thịt, những tương sát tương tàn, những điều hung hăng bạo ác cũng do sự tham lam mà ra cả.
Ngày giờ nào loài người diệt được tánh ham muốn của mình, ngày giờ ấy bớt được một phần lớn của sự khổ.
Vả lại, ở đời phải có những lúc thăng trầm chìm nổi, có thì ta xài, không ta nhịn, can gì phải bày mưu tính kế chiếm đoạt của kẻ ngoài. Của là của chung trong thiên hạ; đời ta còn, nó còn; đời ta mất, nó mất; gương Thạch Sùng, Vương Khải há không để lại cho ta một bài học đích đáng lắm ru?
Thế nên, hãy nghĩ đến người cũng như mình nghĩ đến mình, hãy dẹp lòng vị kỷ tham lam, lo vun trồng phước đức, bố thí cho kẻ nghèo hèn, rán công phu sám hối để có thể yên vui nơi miền Cực Lạc, lánh sự giả tạm ở cõi trần nầy.
Tánh nóng nảy thường xúi con người làm những chuyện bất công sái phép, chém giết oán thù nhau. Kẻ thắng kiêu hãnh, người bại hổ ngươi, nên sự hiềm thù càng lan rộng. “Giận mất khôn”, cơn giận làm cho con người cuồng trí, mất sự tự chủ, trở nên dữ dằn bạo tợn, chẳng còn nghĩ đến việc công bình, lẽ phải trái.
Diệt được nó tâm ta được thảnh thơi, trí ta được thong thả. Hãy mở lượng khoan hồng dung tha kẻ lầm lỗi. Hãy nhẫn nhịn và chẳng nên cãi cọ tranh luận hơn thua làm cho nảy sanh ra những điều hiềm khích.
Tội ác nầy do sự thiếu óc phán đoán, thiếu sự nghĩ suy mà ra; vì vậy con người ít hay phân biệt được lẽ phải trái, bo bo giữ thiển kiến sai lầm, chẳng chịu nhìn nhận Chân lý, suốt cả đời ngu muội, chỉ biết mê man theo những vật nhỏ nhen, mau tan, mau rã, chỉ biết tin bướng làm càn, không tìm hiểu con đường giải thoát.
Hãy xóa bỏ những điều mê tín, qui thuận theo tinh thần đạo đức, lánh chốn mê lầm tỉnh cơn mộng huyễn, phá tan màn vô minh che mờ tâm trí, lần bước trên con đường đạo hạnh, đi đến chỗ bất diệt bất sanh.
Born into the world, humans must be pervaded by natural law, whether they want it or not. This law can be summed up into one word, that is Tao, the way of humans named “Tao of Humans”. It looks like walking on a path on which, if correctly done, they survive, otherwise they perish.
To accomplish the Human Tao (Humanism), it is necessary to keep Four Debts of Gratitude. First and foremost, shun Three Karmas and renounce Ten Evils: simply to speak, to be rich, don’t be a debtor.
The following are the three types of Karma:
Those Three categories of Karmic Impediments cause humans to commit the following ten evils:
Bodily Karma consists of three Evils:
1) Killing
2) Plunder
3) Sexual misconduct
Oral Karma consists of four evils:
1) Double tongued
2) Scolding
3) Harsh, cruel speech
4) Telling a lie
Mental Karma consists of three evils:
1) Greed
2) Anger
3) Delusion
Humans are born all good. However, because they have to live close to rogue circles when they grow up, their character is tarnished with ignobleness and lowliness, thus becoming wicked and ruthless. Humans kill one another for money, beauty, fame, interest, power, hatred, bellicosity, etc. That means, they kill one another for the interest of an individual, a group of individuals, a social stratum, of a state; they want to destroy the whole of Humankind, and no one has the right to coexist with them.
In royal palaces, the king sees his subjects as garbage, the latter seeing the former as foes, resulting in myriad internecine woes. In a broader context, children kill parents, servants harm bosses, disciples kill masters, husbands kill wives, siblings maul one another. These dramas very often happen to humankind for no other reason than the above-mentioned. It is human vis-à-vis human.Toward animals, human atrocity is several times worse: they kill animals for food, superstition, or entertainment.
Even though we can’t absolutely renounce killing animals (chicken, ducks, pigs, etc.) to feed our bodies, we can’t, under the pretext ‘Animals are to nourish humans‘, kill them more than necessary. People only need them enough to meet the requirements of their dishes, without wastfully sacrificing them. In particular, we should never kill animals part of their rituals. People misthought that, when someone committed sins with Saints, Deities, Heaven, and Earth, they could pray for a pardon by slaughtering animals for sacrifice. This belief is a gross error and unfounded because such supernaturals as Saints and Deities will, never for their private interest, derail the course of justice.
Facing an accidental injury or illness, humans tend neither to take medication nor to pray for the Divine to help them get over; instead, they kill animals for sacrifice using media to call Holy Spirits. They do not try to find out what has caused their disaster, illness. They don’t realize that their disasters originate in their previous misdeeds, they neither repent nor build up merits. While killing animals for sacrifice, they commit more sins while they have not yet paid off the old ones.
Not only that, they also kill animals for the purpose of self-pleasuring; some shoot birds flying in the sky, others hack fish swimming in waters. They make animals their hunting targets each time they are in high spirits, forgetting that animals also have souls and know how to live like humans.
Therefore, tolerate them and take care of them, especially the domestic ones such as cattle, horses, dogs, cats, etc.; do not kill them because they assist us with running our daily activities.
In short, no unfounded killing is forgivable and, on vegetarian days, one ought entirely to abstain from it.
“Indigence leads to theft and robbery” often is an excuse by the unscrupulous horde.
They meander around streets by day and, at night they seek to break into houses. They don’t work but want free food and clothing.
These scum of society, the outlaws, go in hiding and disrupt the public order and security, skilful at murdering and stealing from the sincere people, without thinking that the latter have shed lots of sweat and tears to earn their living.
They are like the worms that spoil the whole casserole of soup. They are the culprits of calamity to thrifty, hard-working families, the catalyst for poverty and misfortune of humans. In deprivation, instead of working hard like anyone to subsist, they commit one sin after another, one offense after another, inflicting so many misfortunes upon the general public.
Though the heavenly net is thin, it is hard to sneak through. These outlaws can escape from the penal law of humans. But they can’t avoid heavenly repercussions on their dark acts if they do not repent, renounce unrighteous actsimprove their character.
“Filial piety tops in all good deeds; sexual misconduct is the worst of immoral acts.” Sutras often said. Look up history books, and one can see this sin all over, from palaces to commoners, from families to strangers; many tragedies germinate therefrom! The tales of An Lushan with Yang Gui Fei, and King Qi Zhuang Gong with Cui Zhu’s wife, were lingering to the present.
The money-ready rich rape the poor; position-abusing mandarins suppress commoners. Since antiquity, male and female adulterers are popular. To preserve national morality and safeguard family repute, don’t let one prone to lust, and follow the traditional models of filial piety, loyalty, and chastity .
DOUBLE TONGUE, SCOLDING,
OBSCENITIES, TELLING LIES
The tongue stands foremost among the evils. The double tongue induces misunderstandings, quarrels and conflicts, and animosity. The right side of people is underrated, and their wrong one is exaggerated; the tongue has not only created disunity, strife, infighting but also destroy solidarity and friendship between people.
It is the origin of innumerable disharmonies and discordances.
To remove this calamity, one must keep their speech truthful, righteous; this done, neighborhoods have fewer squabblings, the larger community has no friction, and one will no longer incur resentment nor defilement from another.
5. SCOLDING
Talking about this evil, one refers to the scolding of servants by the bossy employer and that of commoners by the haughty mandarin, that of the poor by the condescending rich. The cunning use their cleverness to tell lies, the learned use their knowledge to berate the illiterate. Don’t bully people like that because one’s subordinates also have brains and abilities to think, but they accept submissiveness just because they are less fortunate. If they make a mistake, try to educate them, gently and kindly instruct them. Do not be sarcastic lest you should sin.
Swearwords and profanities make up this kind of sin; children abuse their parents regardless of morality and filiality; the strong threaten, hit or kill the weaker, bully their neighbors. They tend to curse winds and clouds, their families, disrespect deities. All day, they summon the Holy Supreme, invite the Waterworld, thus heaping their sins up .
Renounce these obscenities to make life calmer and serener. Be polite toward parents, treat family members, relatives, friends, and neighbors , senior or junior, with decency. Toward children and grandchildren at home, don’t speak cruel things and, instead, be nice and kind to educate them.
Fabricating stories, embroidering mysteries, make up fallacies, this evil of lying is the cause of myriad injustices for humans. Liking someone, one seeks to defend or hide their faults and embroider their positive side; disliking someone, one invents bad stories to denigrate them and conceals their positive side.
Bumptiousness and grandiloquence bring a despise upon the mythomaniac. To stop degrading societal relations, be veracious, and renounce misleading and fraudulent statements. Do not cheat others, do away with lies and ought to use truthful words.
Greed has made humans suffer from so many disasters: wars, plunders, murders, etc. Greediness for prestige, profits, good look, property, power, influence, etc. has plunged humans into so many fierce battles, onslaughts, resulting in heinous calamities and unimaginable massacres. The dramatic scenes of hostility, pillages, murders, rortings, racketeering, scrambles for spheres of influence all have wreaked havoc on humankind.
This greediness has also made humans suffer from rancor and grieve day and night, resort to suicide, only because their desires could not be realized; people kill themselves because their struggles for loves, self-interest, and the like, have not materialized. Infightings, internecine massacres, fratricides, brutalities, cruelties, all have originated from this greed.
If only humans have put an end to their greed will their sufferings significantly diminish.
Moreover, in reality, no one could avoid experiencing ups and downs; if we have, we spend, if we don’t, we refrain. Why plot to usurp others’ things? Things are everyone’s . As long as we live, it exists; when we die, it is lost. Have a look at the stories of Thach Sung, and Vuong Khai which must have taught us a lot of precious lessons?
Thus, let’s think of people as though we thought of ourselves. Dispel selfishness and greed. Cultivate merits, donate to the poor, and diligently repent so that you may enjoy bliss on the Pureland and escape from this impermanent world.
Anger often incites people to commit injustices and bloody retribution. The winner gloat, the loser are shameful, so this enmity keeps expanding. “Anger obfuscates people’s acumen“, anger often drives people crazy, losing self-control, becoming ferocious, barbaric, no longer thinking of fairness and justice.
With this removed, we feel at ease and elation. Be tolerant toward those who have made mistakes. Forbear, and do neither bicker nor argue to defend our opinion as this may lead to further frictions.
this sin is created by a lack of judgment or poor thinking. Therefore, one seldom discerns right from wrong, clings to misconceptions, fails to recognize the Truth, being ignorant for life. They focus on tiny, lowly, easily degradable things. They defend their arrogance without probing the way to deliverance.
Eradicate superstitions, abide by morality, avoid delusion and wake up from illusions, destroy primal ignorance that blurs one’s mind, step by step go on the moral path, toward immortality.