Phật Giáo Hoà Hảo Úc Châu

« Back to Glossary Index

Cũng đọc là Bố Kinh. Bố là vải; Kinh là gai, do câu “Bố Quần Kinh Thoa”(mặc quần áo bằng bô vải, cài trâm bằng gai). Ngạn ngữ bắt nguồn từ câu chuyện giữa Lương Hồng và Mạnh Quang.

Trong hàng nghìn năm, Mạnh Quang đã được coi là mẫu mực của đức tính thiện lương; một người phụ nữ có vẻ ngoài giản dị nhưng có đạo đức cao cả.

Trong thời Hậu Hán (947-950 sau Công nguyên), sống ở quận Bình Lăng, một học giả uyên bác và có năng lực được gọi là Lương Hồng, hiệu là Bá Loan. Lương Hồng là một người đàn ông chấp nhận sự nghèo khó và xa lánh dấn thân vào quan trường, và cả làng xóm của mình đều rất mực ngưỡng mộ. Nhiều gia đình trong hạt thường đề nghị gả con gái nhưng ông đều từ chối lời cầu hôn của họ.

Chuyện xảy ra là trong cùng một huyện, có một cô gái tên là Mạnh Quang, hiệu là Đức Diệu. Con gái của một thôn trưởng khá giả, Mạnh Quang là một cô gái bình dị, không có nhan sắc nhưng sức vóc hiếm có. Tuy nhiên, cô ấy lại có những ý tưởng nghiêm khắc về tiêu chuẩn chọn lựa người chồng tương lai. Do đó, ở tuổi ba mươi, cô vẫn không muốn giao trái tim mình cho ai. Câu trả lời của cô rất đơn giản: “Con muốn kết hôn với một người đàn ông như Lương Hồng mà thôi.” Cô trả lời như thế khi bị cha mẹ khi bị hỏi.

Khi tin tức về việc này đến tai Lương Hồng, ông trả lời: “Thôi được, để cô ấy lấy mình vậy!”

« Back to Glossary Index