« Back to Glossary Index

Đức Phật A Di Đà lúc nào cũng rất mong đợi chúng sanh, biết hồi tâm hướng thiện, niệm Phật làm lành. Tuy Ngài an tọa nơi Tây phương Cực Lạc, nhưng luôn dùng hào quang năm sắc soi rọi khắp cõi Ta bà, tìm thấy chúng sanh nào biết tu thân lập hạnh, chuyên tâm trì niệm danh hiệu của Ngài thì Ngài ủng hộ và tiếp dẫn chúng sanh ấy được vãng sanh về cõi Cực Lạc.

“Môn Tịnh Độ là môn cứu cánh,

Rán phụng hành kẻo phụ Phật xưa.”

Đức Phật A Di Đà lúc nào cũng rất mong đợi chúng sanh, biết hồi tâm hướng thiện, niệm Phật làm lành. Tuy Ngài an tọa nơi Tây phương Cực Lạc, nhưng luôn dùng hào quang năm sắc soi rọi khắp cõi Ta bà, tìm thấy chúng sanh nào biết tu thân lập hạnh, chuyên tâm trì niệm danh hiệu của Ngài thì Ngài ủng hộ và tiếp dẫn chúng sanh ấy được vãng sanh về cõi Cực Lạc. Nói về làm lành, thì Ngài cũng không ngớt kêu gọi:

“Bá gia phải rán làm lành,
Niệm-Phật cho rành đặng thấy Thần-Tiên.”

Mà làm lành thì làm thế nào?

Làm lành là tu hành những việc từ thiện phước nhân đối với cả muôn loài chúng sanh. Việc làm lành ai cũng biết là cao quý, nhưng thiệt thi thì ít ai chịu, cho nên Đức Thầy mới khuyên chúng ta phải rán. Song muốn làm lành cho trọn vẹn, hành giả cần phải tránh các điều dữ tức là vừa hành thiện và vừa ngăn ác.
Kinh Minh Thánh đã bảo:

“Chung thân hành thiện,
Thiện du bất túc,
Nhứt nhựt hành ác,
Ác tự hữu dư”.


(Trọn đời làm lành, lành còn chưa đủ; một ngày làm dữ, dữ bèn có dư).
Đức Thầy nay cũng dạy:“Làm hết các việc từ thiện, tránh tất cả các điều độc ác…”. Tóm lại, người muốn làm lành cho trọn vẹn thì phải đáp Tứ Ân (hành Thiện) và chừa Thập Ác
(ngăn Ác)

« Back to Glossary Index