Đây là nơi mà Vua Diêm Vương căn cứ vào nghiệp tội, phước của con người mà quyết định. Hễ ai tạo phước đức được siêu sanh lên cõi Tiên Phật, bằng gây nghiệp tội ác sẽ bị đọa vào các cảnh giới thấp hèn, chịu muôn ngàn thảm khổ. Đến đấy, dù ta có hối hận ăn năn những hành động tội ác quá khứ hay muốn tìm phương sửa đổi cũng không thể kịp.
Diêm lả tên gọi khác của danh từ địa ngục, diêm phù đề, diêm đình, còn người cai quản có thể gọi là Diêm Chúa, Diêm Vương. Địa ngục có nghĩa ngược lại với Thiên Đàng hay Cực Lạc nơi những người lúc còn sống trên gian tích lủy nhiều phước khi mất được ơn trên tiếp dẫn về cõi trên.
Đó cũng là một thứ tòa án của cõi âm để luận tội, chứng tỏ rằng Trời Phật công bình, cho người thế gian biết để không tiếp tục phạm nhiều tội lỗi, rồi nghĩ rằng kh6ng có ai biết, rằng mình sẽ không phải chịu hình phạt nào hết khi chết đi, mọi sự điền đi vào quên lãng.
Nhân loại ở thế gian nếu ai làm điều hung ác thì khi chết linh hồn bị nghiệp lực hút vào Địa ngục chịu sự hình phạt khốc liệt. Lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt dù một mảy lông (Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu). Kiếp sống của con người cứ miệt mài con đường tội ác, một khi số vô thường đến thì trước công án của Diêm Vương, dù một điểm nhỏ cũng không cãi chối được:“Bán điểm nan mãn nguyệt cảnh minh, Bá kế thiên mưu đô thị thố”.( Đến lúc thác xuống âm ti dù nửa điểm tội cũng khó che dấu được, vì cái kiếng tại đài nguyệt cảnh chiếu rất rõ ràng. Ở đây có trăm điều mưu kế lầm lỗi đều hiện ra tất cả) (Trong Tỉnh Thế Ngộ Chơn).
-Bấy giờ Phán quan sẽ đem bản ghi chép tội phước hằng ngày ra và Diêm Vương sẽ xét xử kẻ tội
phước; đâu đó thưởng phạt rất công minh.
“Khi nhắm mắt hồn lìa khỏi xác,
Quỉ Vô-Thường dắt xuống Diêm-Đình.
Sổ sách kia tội phước đinh-ninh,
Phạt với thưởng hai đường tỏ rõ.
(Sám Giảng Quyển Nhì, câu 321-325)
Chú Giải Sám Giảng (1975)
« Back to Glossary Index
