« Back to Glossary Index

Qua khỏi Rạch Chanh, Đức Thầy thấy xã Kiến Vàng cũng kề cận, nên Ngài cho thuyền đi nhanh
tới đó. Nơi đây nhà dân thưa thớt, nhưng điểm đáng quí là có nhiều người chơn thật tu hành, gặp kẻ
tàn tật ăn xin, họ chẳng dám khinh chê, lại còn ra tay giúp đỡ.


Khỏi đây, Đức Thầy xuôi thuyền theo sông Vàm Cỏ để đến chợ Bến Lức nơi thuyền ghe phố xá
chen chúc, dân chúng buôn bán đông đảo. Ngài liền lên bờ, giả ra người tàn tật, lần theo các ngã
đường đón xe xin tiền, miệng luôn đọc thơ vè. Nhưng thơ của Ngài nói ra khác hơn thơ của kẻ ăn xin
thường tình, chỉ nói ròng việc thiên cơ đạo lý, nên khi dân chúng ở đây được nghe qua, lòng họ bắt
bồi hồi suy nghĩ.

« Back to Glossary Index