Hiếu là hiếu thảo dối với cha mẹ, trong Bốn Điều Ân, hiếu là cao nhất, nhưng muốn làm tròn đạo hiếu thì con người phải biết cách đền ơn cha mẹ, người có công ơn cho ta sự sống và nuôi dưỡng ta nên người, trong khi ta còn thơ bé, cần sự đùm bọc của cha mẹ, bảo vệ. Nhưng chữ hiếu cỏn có nghĩa xâu xa hơn là chỉ biết trả ơn cho cha mẹ, mà còn phải biết mang ơn đối với ông bà, người đã sanh ra cha mẹ.
Còn trung là trung thành với quốc vương, thủy thổ, nhờ có sự che chở của quốc gia, tổ quốc, ta mới có cuộc sống an ninh, bờ cõi vững mạnh thì mình ta mới ấm. Muốn trả ơn quốc vương, thủy thổ thì ta phải biết đạo là dân một nước, đóng góp vào công việc bảo vệ bờ cõi lúc đất nước lâm nguy, phải thờ phượng Minh Vương, Thánh Chúa, người đại diện cho linh hồn đất nước để gìn giữ truyền thống của một quốc gia có chủ quyền, có quyền lựa chọn người lãnh đạo. Ngày nay, chế độ quân chủ chỉ còn tồn tại ở rất ít quốc gia, mà hầu hết chuyển qua chế độ dàn chủ, nên ý niệm về trung quân ái quốc ở đây có nhiều thay đổi. Trung trong ý nghĩa thời đại ngày nay là trước hết khõng làm điều gì không ảnh hưởng xấu đến thanh danh hay quyền lợi của quốc gia, như tiếp tay cho giặc thù, hay làm lũng đoạn nền kinh tế quốc dân, làm mất an ninh trật tự mà không có lý do chánh đáng như đòi hỏi những quyền căn bản của người dân hay nhân quyền.
Xuyên suốt trong căc bài giảng của Đức Thầy, ngải khõng nhừng nhắc nhở môn nhân đệ tử ngài làm tròn bổn phận tứ ân, mà hai ân lớn nhất là Hiếu Trung hay Trung Hiếu làm đầu. Trong thời gian ngày ra đời, nước Việt Nam đang bị ngoại xâm đô hộ nên hai chữ Trung Quân Ái Quốc thường áp dụng cho người dân đang vừa phải lo cuộc sống kinh tế, trả nợ đất nước bằng cách gia nhập nghĩa quân cũng là vấn đề phải đặt ra, nhưng Đức Thầy cưng nói tùy tài tùy sức mà tranh đấu, tùy hoàn cảnh đối ứng chứ khõng nên nóng nãy làm thiệt thân vô ích.
“Lo bổn phận thảo ngay trọn vẹn,
Chừng lập đời khỏi thẹn tấm thân”.
(Vọng Bắc Hòa Nam)
Với hai cữ hiếu trung lúc nào cũng ghi nhớ, việc tu hành là điều kiện tất yếu vì nếu không có trí huệ thì việc trả ơn sẽ không diễn ra một cách trọn vẹn được lòng ta còn mê muội, dễ bị tà kiến xen vào tàm não loạn cuộng thì làm sao giúp đời một cách hữu hiệu được. Thế nên, Đức Thầy chủ xướng Học Phật Tu Nhân, một bên là tu thân sử kỷ, một bên là hành thiện, xã thân giúp đời, cả hai cùng bổ túc cho nhau, thì con đường hành đạo mới trọn vẹn được. Những ai làm trọn vẹn được hiếu trung thì ngày sau sẽ được ơn trên ban thưởng.
“Hiếu trung lòng chớ vội quên, Sống
lo trọn Đạo thác lên Tiên Đài” (Khuyến Thiện, Q.5)

