“Ta mắc lánh tà-tây đa sự,
Làm Điên-Khùng cũng tự lẽ ni.
Ai là đáng bực tu-mi,
Thương đời ta mới làm thi khuyên đời.
Còn ẩn-nhẫn đợi thời đưa đến,
Nên phải làm kẻ mến người khinh.”
(Tr. 283-288: THIÊN LÝ CA)
Qua các câu thơ trên, Đức Thầy đã định nghĩa hai chữ tà tây mà ngài cũng không tiện nói rõ ra họ là ai, nhưng người đọc có thể d8oa1n biết họ là ai trong thời buổi có nhiều người chạy theo miếng mồi danh lợi do người Pháp nhử để tiếp tay cho họ, theo dõi bắt bở những nhà yêu nước. Cũng vì lý do đó ngài tự xưng mình là Khùng Điển qua mật những mật thám hay điềm chỉ viên. Ngài phải ẩn nhẫn đợi thời cũng như khuyên các môn nhân đệ từ cũa mình cũng cố gáng tu thân gìn đạo, nhưng cũng chờ thời chứ đừng manh động sẽ làm hư việc lớn.
« Back to Glossary Index
