MINH VƯƠNG — 明 王
Vua trí tuệ
Bởi vì loài người quá ngang tàng, hung bạo, gây nhiều tội trạng, nên Ngọc Đế muốn xử tiêu cho rồi. Song nhờ Đức Minh Vương đầy lòng thương xót lê dân, lâm cơ tận diệt, nên Ngài rất lo lắng tìm phương cứu độ.
Ngài thân hành đến quì trước Linh Khứu để cầu xin Đức Phật Tổ nhủ lòng từ bi sắc truyền chư Phật lâm phàm khai đạo, cứu độ lê dân. Điều nầy trong Sấm Giảng Người Đời, Ngài Huệ Lựu nói rõ:
“Minh Vương có tới Phật Đường,
Giáo khuyên dưới thế trung ương tu trì”.
“Điên này vưng lịnh Minh-Vương,
Với lịnh Phật đường đi xuống giảng dân”
(SG Q.1)
Đoạn nầy ý nói Đức Thầy chẳng hề mị dối để lừa gạt tín đồ và bá tánh mà lúc nào Ngài cũng tỏ thật
cho mọi người được biết: sau nầy sẽ có Đức Thánh Vương ngự tại Hoàng thành Việt Nam để phân xử
những người vong ân bội nghĩa:
“Trên vua minh chánh cầm cân,
Dưới quan liêm tiết xử phân công bình”.
(Hoài Cổ)
“Lão nào có bày điều ma-mị,
Mà gạt-lường bổn-đạo chúng-sanh.
Đức Minh-Vương ngự chốn Nam-Thành,
Đặng phân xử những người bội nghĩa.”
Sám Giảng Quyển I, 249
Chú Giải Sám Giảng (1975)
« Back to Glossary Index
