Cuộc phong thần ấy là một sự tuyển chọn rất công minh. Trời đất căn cứ vào nghiệp nhân của mỗi chúng sanh mà trừng trị kẻ tà gian hung ác, và ban thưởng cho những ai vẹn lòng hiếu trung tiết nghĩa “Kẻ tà gian sau bị lửa thiêu, Người tu niệm sống đời thượng cổ.”(Kệ Dân, Q.2).
PHONG THẦN là lễ tấn phong những người chết được làm Thần Thánh. Theo phong tục người Tàu và nước Nam ta, hễ người biết trung quân ái quốc, sau khi chết được Phong Thần, như thời hai Bà Trưng có bà Lê Chân và Bát Nàn. Nam thì có thời Thục An Dương Vương có Ngài Lỗ Trung và Lỗ Quốc. Thời cận đại có Ngài Nguyễn Hữu Cảnh được phong là Thượng Đẳng Công Thần. Ngài Nguyễn Trung Trực được vua Tự Đức truy phong là Thượng Đẳng Đại Thần. Đức Thầy hiện nay đã xác định:
“Sanh vi tướng, tử vi thần,
Câu châm ngôn ấy truyền lần đến nay”. Và:
“Dầu không siêu cũng đặng về Thần.
Nhờ hai chữ trung quân ái quốc”.
(Giác Mê Tâm Kệ)
Chữ Phong Thần Đức Thầy dùng trong bài giảng nầy là nói cuộc Phong Thần của Khương Thượng Tử Nha và Châu Võ Vương (Trung Hoa). Đời mạt Thương các Thần Tiên hay xuống núi phá khuấy dân chúng nên Tam Giáo mở hội chọn lọc những Tiên gia kém đức được làm Thần Thánh. Còn những ai đầy đủ đức hạnh cho thành Tiên Phật.
Khương Tử Nha được lịnh treo bảng Phong Thần, ai kém phước chết linh hồn vào đó. Đến ngày kết cuộc ai phước đức đầy đủ thì được tiếp dẫn vâng lịnh Đức Phật Tổ tiếp độ về cõi Phật; ai kém đức vào Bảng Phong Thần. Tử Nha cắt đặt trấn giữ mỗi nơi. Ai còn sống có công trận và trung quân ái quốc thì được Châu Võ Vương chia đất, phong Vương, chia ra tới 800 chư hầu.
Cuộc Phong Thần nầy Đức Thầy thường nhắc đến:
“Nên thuở xưa Trời sắp cuộc Phong Thần,
Diệt kẻ quấy lọc lừa dân lương thiện”.
(Không Buồn Ngủ)
Notes on the Oracles (1975)
« Back to Glossary Index
