Do chữ vân đài, đài cao đến tận mây để trông thấy được xa. Ở đây Đức Thầy ám chỉ đến đài của đấng Minh Vương ngự, Ngài dạy (Sấm Giảng, Q.3):
“Bớ dân chớ có say mê,
Trung lương chánh trực dựa kề đài mây”.
Ngọc Thanh kể lại lúc ngài theo Đức Thầy Bữu Sơn tu hành và cũng được sống ở nơi gần như Tiên Cảnh mà gọi là “đài mây”, do đó ngài dùng hai từ này rất thường trong kệ giảng thay thế các từ như non bồng nước nhược.
Kể từ hầu hạ bên Thầy,
Vào ra chầu-chực đài mây cũng gần.
Như vậy đài mây cũng có thể ở nơi trần thế nhưng chỉ có người nào công tu mới thể tham dự cảnh Đức Minh Hoàng ra đời dạy dỗ người đời, nhưng ngài chỉ ngự trị khi chưa bình định được thế gian.
Minh-Hoàng chưa ngự đài mây,
Gẫm trong thế-sự còn đầy gian-truân.
Đức Thầy có câu (trong bài Vén Màn Bí Mật):
“Non Lịch đài mây rạng tu mi”.

