HẠNG VÕ: 項羽 hay Hạng Vũ, người ở Hạ Tượng, thuộc Cối Kê (Trung Hoa) tên là Tịch, sức mạnh cử cái đỉnh ngàn cân. Vào thời Tần Sở không ai đánh lại. Trong cuộc diệt nhà Tần, vì tánh háo sát mà không được lòng quân dân nên vào Bá Tượng (Hàm Dương) sau Lưu Bang. Hạng ỷ mạnh phụ lời ước hẹn, giành làm vua Tây Sở Bá Vương và đẩy Lưu Bang (Hán Trung Vương) vào Bao Trung. Sau Võ phải đánh với binh Hán ròng rã 6 năm, bao phen phải thất điên bát đảo trước tài chỉ huy mưu lược của Hàn Tín, rốt cuộc Hạng Võ phải bỏ mình tại bến Ô Giang (烏江).
Đoạn giảng trên Đức Thầy nhắc tích Hàn Tín và Hạng Võ là hai bậc kỳ tài đất Trung Hoa. Nhận thấy tuy Hạng Võ có sức địch muôn người, binh hùng, tướng dõng ồ ạt, nhưng lại dùng bạo lực theo bá đạo (dĩ lực trị dân giả bá), nên kết cuộc phải thất bại chua cay.
-Còn Hàn Tín tuy yếu sức, nhưng có tài thao lược, đức nhẫn cao, lại theo kế hoạch của Trương
Lương và chủ trương đường lối vương đạo của Lưu Bang (dĩ đức trị dân giả vương) nên sau được
toàn thắng.
Ở đây Đức Thầy muốn nêu lên đức nhẫn nhục của Hàn Tín, mặc dù Tín thừa sức trừ bọn thiếu
niên tại
chợ Hoài Âm nhưng lúc chưa phải thời cơ Tín đành ẩn nhẫn:
“Gương trước Hớn Tần, Hàn Tín nhẫn,
Đã không khổ nhục khỏi ưu phiền”.
(Nhẫn Đợi Thời Cơ)
Trích Chú Giải Sám Giảng (1975)
« Back to Glossary Index
