« Back to Glossary Index

HUỆ LỰU: Cũng gọi là Huệ Lưu. Huệ là minh mẫn sáng suốt. Lưu (Lựu) là trôi chảy, ý nói ngôn từ
pháp giáo tuôn ra như dòng nước chảy thấm mát tâm hồn của vạn loại chúng sanh. Vậy Huệ Lựu là
người có Trí Huệ sáng mầu thông suốt tất cả sự vật trong vũ trụ, thấu đạt cả sự lẫn lý, cả pháp thế
gian và xuất thế gian. Không vật nào ngăn ngại được như tánh chất của nước nơi nào cũng chảy tới
và thấm mát được cả. Huệ Lựu là danh hiệu của Ông Thầy (ông Khùng). Trong Sấm Giảng 11 hồi, ông
Sư Vãi Bán Khoai đã nói:
“Huệ Lựu hết dạ cần lo,
Lưu truyền một bổn sao cho dân tường”.
Hoặc là:
“Huệ Lựu diễn nghĩa mấy hàng,
Cầu cho già trẻ luận bàn tu thân”.
HUỆ TÂM: Tâm trí sáng suốt trong sạch, chẳng còn vi tế phiền não, chỉ cho bậc đã chứng đắc
“Tha Tâm Thông”. Đức Thầy từng nói:
“Huệ Tâm khai ngữ chuyển huyền thông”.
(Cho Ông Tham Tá Ngà)
Hoặc là:
“Tâm sáng suốt như đài nguyệt kiếng,
Tánh trong như nước bích mùa Xuân”.
(Giác Mê Tâm Kệ, Q.4)
Huệ Tâm ở đây là danh hiệu của Ông trò (một trong 3 ông tớ theo Đức Thầy độ chúng).
Vào đầu Xuân năm Kỷ Mão (1939) Thầy Ba Thận ở Phú Lâm có đem câu giảng “Thầy thì Huệ Lựu
tớ thì Huệ Tâm” hỏi Đức Thầy, thì Ngài trả lời rằng;“ Đó là danh hiệu của một ông thầy và một ông
đệ tử”. Ví dụ như tôi là Thầy Tư Hoà Hảo, còn ông là Thầy Ba ở Phú Lâm, chớ có gì đâu mà khó hiểu.
(Đức Thầy xưng hô với các đệ tử thường dùng chữ Tôi và Ông, Tôi và các Ông Bà. Còn Thầy Ba Thận
là ông Thầy dạy chữ Nho tên Thận

Trích Chú Giải Sám Giảng (1975)

« Back to Glossary Index