Người có học qua giáo lý, hoăc tự mình tìm hiểu hay tham dự các buổi thuyết giảng của tăng sĩ mà hiểu được Phật Pháp. Trong ý nghĩa cụa cụm từ này, kỳ vọng nơi người hiểu đạo không chỉ giới hạn ở chỗ hiểu biết lý thuyết về đạo là phải có kinh nghiệm hành đạo vì người hành đạo tuy thông thuộc giáo lý, nhưng có nhiều kinh nghiệm thực hành, thì vẫn có nhiều người kính ngưỡng hơn. Phật giáo là một tôn giáo chủ trương thực hành chứ không phải một hệ thống triết học để người biết đem ra phô diễn. vì người như vậy thì không thể thuộc vào loại người hiểu đạo. Người ta thường so sánh hai nhân vật điển hình trong lịch sử Phật giáo là đức Lục Tồ Huệ Năng và ngài Thần Tú.
Đức Thầy nói về ngài Huệ Năng như sau:
“Đức Lục-Tổ ít ai dám sánh,
Người dốt mà nói pháp quá rành.
Lựa làm chi cao chữ học hành,
Biết tỏ ngộ ấy là gặp Đạo.”
Vậy hành giả muốn thấy được tự tánh cần phải phản chiếu nơi tâm một cách rõ ràng vi tế, không
để một nhân duyên tập khí nào ám ảnh, và lòng cứ luôn như thế, mới hoát nhiên trực kiến được bản
tánh. Lúc ấy ta sẽ tự thấy viên minh, tự tại vô ngại, không còn bị trói trăn câu thúc, trong lẽ hư vọng
vô minh. Đúc Thầy có dạy:
“Tu rèn tâm trí cho minh,
Tánh kia thành kiếng phỉ tình chùi lau”. (Sấm Giảng, Q.3)

