« Back to Glossary Index

Đoạn nầy ý nói vì lòng từ bi, Đức Giáo Chủ khuyên dạy bá tánh thật nhiều, chớ chẳng phải vì
ham tiền bạc, thế mà cũng bị lắm kẻ chẳng ưa. Ngài khuyên mọi người dầu có đi làm ruộng rẫy
phương xa, cũng nên đem Kinh Giảng theo, để lúc rảnh việc xem coi tìm hiểu nghĩa lý, hầu có thực
hành theo.


Thảm thương cho những kẻ nghèo khó tay lắm chơn bùn, sống cuộc đời cơ cực, vất vả quanh
năm suốt tháng; nhìn hạng người giàu sang sống trong phong cảnh đài các họ rất thèm thuồng,
nhưng nào có ai ngờ trước:


“Máy thiên cơ mỗi phút mỗi thay,
Nẻo thạnh suy như thể tên bay,
Đường vinh nhục rủi may một lát”.


-Tuy ngày nay thấy yên lành sung sướng, nhưng biết đâu ngày mai biến loạn thảm sầu. Đức Giáo
Chủ còn cho biết thêm: rồi đây kẻ tàn bạo sẽ thấy cảnh đau thương sầu khổ dồn đôn tới tấp. Vì lòng
quá thương bá tánh nên Ngài chỉ bày cặn kẽ để khuyên mọi người hãy rán niệm Phật thường xuyên
biết lo cần kiệm làm ăn, bớt xa hoa phung phí, vì cảnh:


“Nghèo với đói từ đây sẽ biết,
Hàng ngoại bang bố thiết ta hoài”

LỤC ĐẠO: Sáu đường luân hồi, gồm có: 1- Thiên đạo (cõi trời), 2- Nhân đạo (cõi người), 3- A Tu La
đạo (cõi thần), 4- Súc sanh đạo (loài thú), 5- Ngạ quỉ đạo (cảnh giới ngạ quỉ), 6- Địa ngục đạo (cảnh
giới địa ngục). Trong Tỉnh thế Ngộ chơn có câu:

“Lục đạo luân hồi vạn kiếp trầm,
Tử tế tư lương sanh tử khổ”.
(Sáu đường lăn lộn nhiều muôn kiếp,
Phải rán lo lường tránh chỗ nguy).

« Back to Glossary Index