Nghiệp là hành động của: thân, khẩu, ý gây tạo. Chướng là ngăn che, trở ngại.
Theo Kinh xưa, mỗi chúng sanh đều có ba nghiệp chướng: Phiền não chướng, Nhân chướng và Báo chướng. Phát xuất từ phiền não chướng (tham, sân, si) dấy lên, con người mới tạo nghiệp tức là nhân chướng, rồi bị cái báo chướng trả lại. Cứ thế mà vay trả lên xuống mãi trong sáu đường sanh tử.
Còn thời nay, Đức Thầy dạy: Mỗi người đều có ba nghiệp chướng, trong bài “Luận về Tam nghiệp”:
–Thân nghiệp (tội lỗi do xác thân gây nên);
–Khẩu nghiệp (tội lỗi do miệng lưỡi gây nên);
–Ý nghiệp (tội lỗi do ý tưởng gây nên).
Trước tiên, phát xuất từ ý nghiệp (tham, sân, si) mới phát ra ngôn ngữ (tức khẩu nghiệp: lưỡng thiệt, ỷ ngôn, ác khẩu, vọng ngữ) và hành động (tức thân nghiệp: sát sanh, đạo tặc, tà dâm). Ba nghiệp ấy cứ tiếp nối nhau luôn, tạo thành sức mạnh lôi kéo chúng sanh, sau khi chết phải luân hồi qua kiếp khác, rồi kiếp khác nữa…khó mà thoát ly ra được.
Trong bài “Lời Khuyên Bổn Đạo” Đức Thầy có dạy:“Trong khi các trò còn ở trong biển mê sông khổ, thường bị những chướng nghiệp nhiều đời mà làm cho linh hồn chìm đắm trong ba cõi sáu đường, xuống xuống lên lên luân hối chuyển kiếp”( tr. 449 SGTVTB 2004 )
Chú Giải Sám Giảng (1975)
« Back to Glossary Index
