Đức Thầy nhận thấy khắp sáu tỉnh miền Nam có lắm kẻ tu hành không đúng cách, lòng tham lam vị
ngã chưa diệt trừ, chỉ lo tạo những điều mị dối, để lợi dụng lòng tin tưởng của bá tánh. Nếu hành
đạo như thế thì càng tu càng chìm trong luân hồi lục đạo, mong gì được thành quả giải thoát. Như
trong bài“Luận Việc Tu Hành”, Ngài có viết:“Trần gian đầy dẫy người làm dối, Đạo cả nào trông đến
cửa thiền”.
Sáu tỉnh Nam Kỳ, còn được biết đến với tên gọi Nam Kỳ Lục tỉnh, là một phân chia lịch sử của khu vực này trước thời kỳ thuộc địa Pháp. Những tỉnh này được Hoàng đế Minh Mạng thành lập vào năm 1832 và là một phần của các cải cách hành chính dưới triều Nguyễn. Các tỉnh này thường được chia thành hai nhóm: các tỉnh phía đông gồm Gia Định, Định Tường và Biên Hòa; và các tỉnh phía tây gồm Vĩnh Long, An Giang và Hà Tiên. Pháp chiếm giữ ba tỉnh phía đông vào năm 1862 và cuối cùng sát nhập cả sáu tỉnh vào năm 1867, thành lập thuộc địa Đông Dương thuộc Pháp.
« Back to Glossary Index
