LƯỢC GIẢI (Sám Giảng Quyển II từ câu 117 tới câu 124):
-Đoạn giảng trên Đức Giáo Chủ cho biết Tây Bá Hầu (Văn Vương) xưa kia, được người đời tôn là Hiền
Thánh, thế mà còn bị Trụ Vương bắt cầm tù tại Dũ Lý bảy năm. Huống chi công cuộc cứu đời của
Ngài thời nay làm sao tránh khỏi sự kềm kẹp của kẻ cường quyền vô đạo và tiếng đời gièm pha biếm
nhẻ.
-Nhìn lại chúng sanh đang lăn lóc trong bể trần thống khổ, hết nạn này tới ách kia không dứt, chẳng
khác nào thời Kiệt, Trụ xưa kia dân chúng phải buồn than khóc hận, dưới chế độ cay nghiệt của hai
nhà vua ấy. Bởi Kiệt, Trụ quá nhu nhược nên kẻ bị chết thiêu, người thì mất mạng; cơ đồ sự nghiệp
ông cha về tay người khác và còn lưu tiếng cho muôn đời phỉ nhổ.
Nghĩ thương cho Đức Thánh Vương, là bậc thông minh hiền đức, noi gương Nghiêu, Thuấn tu thân
lập hạnh, hầu:“Dựng cuộc hòa minh khắp đại đồng” cho nhân loại được hưởng nhờ.
Thuấn: là Hoàng đế Shun (2256-2195 TCN). Họ tộc của ông là Yao, và tên thật của ông là Chong Hua. Ông là cháu đời thứ tám của Hoàng đế Huang. Ông là người con hiếu thảo, đứng đầu trong “Hai mươi bốn tấm gương hiếu thảo” của Trung Quốc.
Mẹ ruột của ông mất sớm. Cha ông, Gusou, lấy một người phụ nữ khác, người này sinh ra Xiang. (Mọi người thấy rằng Xiang nghe lời mẹ kế và có ý định giết Shun, không thể phân biệt đúng sai, nên gọi ông là Gusou, nghĩa là ‘người mù’). Shun bị mẹ kế và em trai nổi loạn Xiang vu cáo, nên Gusou ghét Shun và định giết ông. Tuy nhiên, Shun luôn hiếu thuận với cha và hòa thuận với em trai.
Gusou sai Shun đến núi Lishi để cày ruộng. Nơi này nổi tiếng có nhiều thú hoang, nên cha ông muốn các con thú nuốt ông đi. Nhưng khi ông đến nơi, trời sai voi cày ruộng và chim gà hái cỏ. Thấy rằng chúng không thể hại ông, cha của anh đã sai anh đi đánh cá ở ao Leizhe, một nơi thường bị sóng lớn và gió mạnh quấy rối, nhưng khi anh đến, sóng êm và gió nhẹ.
Hoàng đế Yao, nghe về lòng hiếu thảo lớn lao của anh, đã triệu anh để gả con gái cho anh và truyền ngôi cho anh. Hoàng đế Shun lập kinh đô tại Do Ban (Ngu Hương, Hà Đông, tỉnh Sơn Tây) và đổi tên nước thành You Yu.
Khi lên ngôi, Hoàng đế Shun dựa vào những người đức hạnh và tài năng để giúp cai quản đất nước. Ông gửi con trai của Gon, là Wu, đi kiểm soát lũ lụt thay cho cha mình; bổ nhiệm ông Tiet làm Bộ trưởng Công trình, ông Hậu Tắc dạy dân trồng năm loại lúa; ông Cao Đạm làm Bộ trưởng Tư pháp… Hoàng đế Shun cũng thiết lập các cuộc thanh tra để xem xét quan chức và tình hình dân chúng. Ông lập trường Chang Tuong. Trung Quốc đã có trường học từ thời Hoàng đế Shun.
Trong suốt 61 năm trị vì, Hoàng đế Shun chỉ đã chơi đàn tranh và hát các bài ca Nam Phong khi thế giới đang hòa bình và mọi người sống an tâm và thịnh vượng. Sau này, thấy con trai mình, Thượng Quân, thiếu tài năng, Hoàng đế Thuấn đã truyền ngôi cho ông Vũ, lập nên triều đại Hạ. Hoàng đế Thuấn đã thực hiện một chuyến vi hành đến phương Nam và qua đời tại đất Thương Ngô. Ông trị vì 61 năm và sống đến 101 tuổi.
Thiện Tâm – Chú Giải Sám Giảng Thi Văn Giáo Lý (1975)
« Back to Glossary Index
