« Back to Glossary Index

Đức Thầy Bửu Sơn tục danh là Đoàn Minh Huyên hay là Đoàn Văn Huyên, đạo hiệu: Giác Linh, quê ở Tòng Sơn, Cái Tàu thượng, tổng An Thạnh thượng, tỉnh Sa Đéc (nay thuộc tỉnh Đồng Tháp). Sau này ngài có danh xưng các môn nhân đệ tử của ngài thường gọi là Đức Phật Thầy Tây An, danh xưng Tây An nói về ngôi chùa có tên lâ chùa Tây An Tự tại Châu Đốc, Núi Sam nơi ngài trụ trì cho đến khi tịch diệt.

Năm 1849, ở Nam Kỳ, xảy ra vụ mất mùa và đại dịch (kéo dài đến 1850), đã làm nhân dân lâm vào cảnh cùng cực, khổ đau và chết chóc. Trong hoàn cảnh ấy, ông Đoàn Minh Huyên từ Tòng Sơn vào Tràm Dư, rồi đến vùng Kiến Thạnh (nay là làng Long Kiến, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang) trổ tài trị bệnh cho dân. Từ chỗ chữa trị bệnh có kết quả, ông dìu dắt được nhiều bệnh nhân và người thân của họ nghe theo những điều dạy khuyên của ông.

Thấy người tin theo ngày một đông, nên ngay năm ấy (1849), ông đã sáng lập ra đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, với tôn chỉ và phương pháp hành đạo rất đơn giản.

Đức Phật Thầy Tây An là một trong những cột mốc quan trọng nhất trong lịch sử tôn giáo nội sinh tại Nam Bộ Việt Nam. Ngài, tức Đoàn Minh Huyên, đã khai sáng đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, một dòng chảy tâm linh độc đáo kết hợp giáo lý Phật giáo với tín ngưỡng dân gian và tinh thần yêu nước. Việc tìm hiểu về đức phật thầy tây an giúp chúng ta hiểu rõ nguồn gốc của nhiều phong trào tôn giáo sau này, tiêu biểu là Phật Giáo Hòa Hảo do Huỳnh Giáo Chủ sáng lập. Giáo lý của Ngài, đặc biệt là qua bài thơ Mười Điều Khuyến Tu, đã định hình phong cách tu tập tại gia cư sĩ đơn giản, thiết thực, nhấn mạnh vào việc thực hành Tứ Ân Hiếu Nghĩa ngay trong đời sống hàng ngày.

« Back to Glossary Index