Kệ là một thể văn trong Kinh, thường cứ một thiên Kinh, thì có một bài Kệ để tán tụng hay diễn dịch, tuyên giải cho rộng nghĩa ra. Kệ không hạn số câu, dài ngắn gì cũng được (xem thêm PHTĐ của Đoàn Trung Còn ); thí dụ: bài Kệ Kiến Tánh của Đức Lục Tổ Huệ Năng. bài Kệ trong Khuyến Thiện (Q.5) của Đức Huỳnh Giáo Chủ. Kệ từ 2 đến 7 chữ một câu gọi là Biệt Kệ. Từ 8 đến 32 chữ gọi là Thông Kệ.
Chú Giải Sám Giảng (1975)
« Back to Glossary Index
