« Back to Glossary Index
Categories: Phật Đạo

Thân là mình, xác thể con người, (Phạn ngữ: Kâya). Tứ đại (Phạn ngữ: Mahabhutas), có nghĩa bốn thể chất lớn trong thế gian, tức là Đất, Nước, Lửa, Gió. Bốn món ấy tạm hiệp lại làm thân con người và vạn vật, nên gọi là thân tứ đại. Bởi trong xác thể của mỗi chúng sanh những cái gì thuộc chất đặc, như: xương thịt thì thuộc về đất, chất lỏng thuộc về nước, hơi ấm thuộc về lửa, hơi thở thuộc về gió, nên khi chết thân xác rã ra và trả về với bốn chất ấy (tứ đại). Do đó, thân tứ đại cũng gọi là thân giả tạm không thật thể lâu bền.

Trong Kinh Bốn Mươi Hai Chương, Phật dạy:

“Nên nhớ rằng: thân ta do bốn chất lớn cấu thành, chất nào cũng có tên riêng, không có chất nào là chân ngã cả. Cái chân ngã đã không có thì xác thân ta chỉ là trò giả dối đấy thôi !” Đức Thầy nay cũng bảo:“…

Còn cái thân con người của ta đã do tứ đại (đất nước lửa gió) mà hiệp thành, có bền chắc chi đâu mà tránh khỏi ngày tan rã.”(Sơ Giải Tứ Diệu Đề).

« Back to Glossary Index