"Phật Tây Phương có lẽ hiểu dư" muốn nói đến sự thiếu thận trọng của phàm nhân cứ xem chư Phật có phàm tâm như chính mình không biết rằng luật nhân quả không tha một ai. Nếu tâm họ họ thiện lành, làm nhơn đức, thì phước báo tự nhiên đến chứ Đức Phật không phải là người ban ơn hay tha tội cho ai được. Tuy ngài ở Tây Phương, nhưng lúc nào cưng nhớ đến chúng sanh và hiểu họ đang làm gì. Và các ngài sẽ mau mau cứu độ những ai tha thiết niệm danh hiệu các ngài.
Huyền là diệu huyền, nhiệm sâu, bí hiểm. Cơ là bộ máy vận hành theo một số qui luật nhất định, không phải aidễ dàng điểu khiển nó. Đây nói về sự vận hành của cả vũ trụ, nên muốn hiểu được sự vận hành ấy đòi hỏi một cố gắng lâu dài, khõng ngừng nghỉ phi thường, một bộ máy trời khổng lồ đối diện với nó con người cảm thấy quá nhỏ bé, quá phụ thuộc. Nhưng lợi ích mà sự hiểu biết về nó sẽ đem lại một ích lợi vô giá, vô song, và sẽ không dễ dàng đánh mất.
Mở đề cho quyển “Sấm Giảng” Đức Giáo Chủ kể lại, trên đường tầm Đạo cứu đời, Ngài đã dừng chân tại “Lan Thiên”- một vị trí trên núi Tà Lơn – để trau giồi tâm trí cho đến khi thành quả.Nhân một buổi nhàn du, Ngài nhẹ gót dạo quanh vùng Lan Thiên. Đây là một đỉnh núi cao vút, khiến tâm hồn Ngài lâng lâng, giao hòa cùng kiểng vật. Bỗng từ đâu cơn gió nhẹ đưa về, làm những cành liễu thướt tha, uốn lượn, màn sương thấm lạnh cả tòng mai, hoa kiểng. Hồi tưởng, cũng một mùa Xuân như hiện giờ, khi còn mang nhục thể, Ngài quyết tâm tầm Đạo cứu đời; và sau cuộc thi tài tại hội quần Tiên, Ngài được tuyển làm bậc Tiên Trưởng.