« Back to Glossary Index

Giác là tỉnh biết sáng suốt, hết mê lầm. Theo Phật học thì Giác có hai phần:
–Tỉnh ngộ : thấy ra những điều quấy ác để trừ dứt gọi là giác sát.
-Tự khai ngộ được chơn lý để nương theo gọi là giác ngộ.
Cho nên Giác là danh từ để chỉ cho Phật (Giác ngộ) đối với chúng sanh (Mê lầm).
Mê là tối tăm lầm lạc. Nói chung, Giác Mê là thức tỉnh kẻ còn mê lầm tăm tối.

Quyển Kệ dạy hành giả tu ngay tâm để “kiến tánh thành Phật”. Như quyển “Tâm Kinh” của Đức Bổn Sư Thích Ca và quyển Giác Mê của Đức Phật Thầy Tây An trước kia.

Vậy, quyển Giác Mê Tâm Kệ nầy, Đức Giáo Chủ khuyến dạy môn đồ về các phương pháp sửa đổi tâm chúng sanh để trở về với tâm Phật. Bởi Phật hay chúng sanh cũng đều do tâm mình tạo nên, như Ngài đã bảo trong quyển nầy (câu: 289-292):

“Cái chữ tâm mà quỉ hay ma,
Tiên hay Phật cũng là tại nó.
Tu với tỉnh biết làm chẳng khó,
Nếu lặng tâm tỏ ngộ đạo mầu”.

Chú Giải Sám Giảng (1975)

« Back to Glossary Index