NÀNG KIỀU: Theo tác phẩm “Đoạn Trường Tân Thanh” của cụ Nguyễn Du: Vào triều nhà Minh,
vua Gia Tỉnh, tại Bắc Kinh (Trung Hoa) có nhà họ Vương, sanh đặng ba người con là: Thúy Kiều, Thúy
Vân và Vương Quan.
Nhân tiết Thanh minh chị em dắt nhau đi tảo mộ, Kiều gặp Kim Trọng (một Nho sinh). Hai người
vừa ý, rồi cùng nhau kết hẹn cuộc trăm năm. Nhưng chẳng may, cha nàng Kiều là Vương Ông lâm
nạn. Vì lòng hiếu đễ, Kiều hy sinh tấm thân ngà ngọc tự bán mình để đổi lấy số vàng chuộc thân phụ
khỏi nơi lao ngục. Trải qua 15 năm lưu lạc, mưa gió phũ phàng Kiều tủi thân mệnh bạc, bèn nhảy
xuống sông Tiền Đường tự sát. Vì căn phần chưa mãn, nhờ Sư cô Giác Duyên cứu sống đem về chùa
lo bề tu tỉnh. Thời gian sau, Kim Trọng tìm gặp lại, tuy đóa hoa trinh nữ đã phai màu song với lòng
chung thỉ và sự hiếu đễ của Kiều, khiến Kim Trọng càng kính yêu nhìn nhận.
Cụ Nguyễn Du đã nhận xét:
“Xét trong tội nghiệp Thúy Kiều,
Mắc điều tình ái, khỏi điều tà dâm.
Lấy tình thâm, trả nghĩa thâm,
Bán mình đã động hiếu tâm đến trời”.
Ở đây Đức Giáo Chủ chỉ nhắc đến sự hiếu thảo của Nàng Kiều,“vì hiếu bỏ tình”, dám hy sinh
hạnh phúc riêng mình để đền ơn cúc dục.
Chú Giải Sám Giảng (1975)
« Back to Glossary Index
