« Back to Glossary Index

Ông Tớ thứ nhứt xưng danh hiệu là Điên, như Ngài từng cho biết:

“Cơ Trời thế cuộc đổi xây,
Điên mới theo Thầy xuống chốn phàm gian”.
(Sấm Giảng, Q.1)

Hoặc là:
“Đến trung tuần tháng tám ta cùng Đức Thầy mới tá hiệu Khùng Điên…”(Bài Sứ Mạng).

Ông Điên cũng có hiệu là Ngọc Thanh mà Ngọc Thanh là đạo hiệu của ông Cử Đa. Muốn xác minh điều nầy cần phải hiểu qua cuộc đời tầm sư học Đạo của ông Cử.

Ông tên thật là Nguyễn Đa, quê ở làng Phù Cát, huyện Bình Khê, tỉnh Qui Nhơn, vì thi đỗ Cử Nhân (Võ Cử) nên người đời gọi ông là Cử Đa. Từ khi ông Cử thi đỗ thì cánh chim bằng không ngớt tung bay đây đó để mưu cuộc hộ quốc tỳ dân, khi thì Ngài đến phía Bắc miền Trung, khi thì vào Thuộc Nhiêu miền Nam, nhưng đi đến đâu ông cũng gặp nhiều trở ngại. Sau rốt bước chân giang hồ của ông mới dừng lại tại miền Thất Sơn. Khi ông đến đây chính là lúc ông Nguyễn Trung Trực thất trận ở miền Đông lui về ẩn náu tại Hòn Chông, (Kiên Giang, 1862-1866). Ông Cử nhận thấy nước nhà gặp hồi đen tối, không còn cách nào hơn là tìm nơi ẩn danh tu tỉnh.

Trong giảng Tà Lơn, Ông đã thốt:

“Hiếu trung hai chữ phượng thờ,
Lâm tòng dưỡng tánh đặng nhờ tấm thân”.

Khắp các ngọn núi trong vùng Thất sơn đều có dấu chơn của ông lui tới. Cuộc đời tu tỉnh của ông gặp nhiều gian truân khổ hải, bởi quân Pháp theo dõi, khủng bố đủ cách, ông phải thoạt đó, thoạt đây ẩn tránh.

Sau rốt, ông Cử từ Phú Quốc vượt biển về Giang Thành rồi lên núi Tà Lơn. Ở đây, ông được Minh Sư (chơn linh Đức Phật Thầy) cơ truyền Phật pháp và đặt cho đạo hiệu là Ngọc Thanh. Trong giảng Tà-Lơn, ông Cử đã nói rõ:

“Hắc y đổi lại cà sa,
Cải tên đặt lại hiệu là Ngọc Thanh”.

Trong Sấm Giảng Q.3, Đức Thầy đã viết:

“Phong trần tâm đã rời ra,
Ngọc Thanh là hiệu ai mà dám tranh”.

Thêm một bằng chứng là Đức Thầy đi núi Tà Lơn, Ngài có dắt ông Biện Đài theo. Ông tò mò xem cách thờ phượng nơi đây, đều đúng nghi thức của Đức Phật Thầy dạy mỗi bàn chỉ thờ bức trần điều (đỏ) chớ không có tượng cốt gì hết. Và trong câu chuyện đàm thoại, Đức Thầy có trả lời với ông lão ấy rằng:“ Đường nầy tôi đã có đi rồi trong tiền kiếp”.

« Back to Glossary Index