NGƯỜI BỊ TRỘM LẤY ĐỒ: là cô Tư Cứng ở phía trên Tổ Đình Hòa Hảo. Theo lời cô thuật lại: Lúc bấy giờ vào khoảng trung tuần tháng 7 năm Kỷ Mão (1939), Cô bị ăn trộm lấy mất một cây lãnh và một số quần áo khá nhiều. Cô đang than khóc bỗng có một chiếc ghe chở bốn người ghé ngay bến.
Ba người đi thẳng lên đường, một người ghé vô nhà cô hỏi thăm việc mất trộm vừa rồi và nói ông cũng biết coi quẻ. Cô Tư liền nhờ ông ấy bói giùm . Bói xong ông ngỏ lời an ủi cô Tư:“Của đã mất thì thôi, cô không nên buồn rầu vụ trộm do bà con của cô điềm chỉ. Cô rán lo làm ăn rồi sau sẽ được khá hơn bây giờ”.Quả thật, sau đó cô Tư Cứng nhờ buôn bán vải ở chợ Mỹ Lương mà gia đình cô thành khá giả.
Hai ngày sau Đức Thầy viết hai bài thi, sai bào đệ của Ngài là cậu út Huỳnh Thạnh Mậu đem trao cho Cô Tư Cứng dặn hãy nói rằng: Hai bài thi nầy là của Ông Thầy Bói hôm nọ muợn đưa cho Cô.
Hai bài thi ấy như sau:
“Kích động thiện tâm lụy xót xa,
Thoàn loan trở gót dụng tiên khoa,
Khuyên giải phàm nhơn tan sầu muộn,
Vật dụng gia đình khó kiếm ra.
Thương đó lòng đây rất thiết tha,
Thiên định số căn mới xảy ra,
Đoái thấy tà gian trung trực ghét,
Nhưng vì vận hạn chẳng phui ra”.

