« Back to Glossary Index
Categories: tâm trần

Sự tu trước nhứt cần trau giồi trí huệ cho tinh minh, để dùng nó diệt trừ các vọng tâm ô nhiễm trần tục, và tánh phân biệt câu chấp bản ngã. Nghĩa là không nên chấp có chấp không hoặc chấp thường chấp đoạn mới đạt được lý chơn không và kiến diện Chơn Như thật tướng. Ngày nào còn bám chặc vào tâm trần, ngày đó con người còn chịu cảnh luân hồi, còn chịu sinh tử ra vào trong vòng lục đạo:

“Tâm trần-tục còn phân nhơn ngã,
Thì làm sao thoát khỏi luân-hồi.” (Kệ Dàn người Khùng, Q. Nhì, 361-362)

Tức là tâm phân biệt nhân ngã. Có nghĩa lòng phân biệt người – ta, và của người – của ta trong chỗ hơn thua cao thấp, xấu tốt. Sự phân biệt ấy như sau:
Nhơn: Vọng tâm phân biệt người với ta khác nhau, muốn người lúc nào cũng phải theo cái ta muốn và phải lệ thuộc, phải kém thiếu hơn ta mọi việc.
Ngã: Phân biệt rằng ta quí trọng hơn người, đáng sống hơn người và mỗi việc cao sang sung sướng chi đều phải chiếm trên, hưởng trước hơn người.
Của Người: Phân biệt thấy người có món chi tốt đẹp quí báu, đều muốn lấy về làm của mình, dù người không bằng lòng hay không hợp lý. Trái lại, của ấy xấu kém hơn của mình thì tìm đủ cách chê bai hất hủi.
Của Ta: Phân biệt cái gì của ta đều là quí, là phải hơn của người gấp bội và lo bảo thủ không để hở. Rủi cái của ta mất đi thì sầu não, tìm kiếm và nghi ngờ đủ thứ. Nhiều khi vì chuyện nhỏ của ta mà nỡ hại sanh mạng hay tài sản của người.
Tóm lại, vì cái vọng tâm phân biệt nhơn ngã, khiến con người tham đắm danh, lợi, tình…để bồi bổ cho giả thân mà phải luân hồi mãi mãi. Đức Thầy từng khuyên (trong GM TK, Q.4):
“Chữ nhân ngã cũng là quá gắt,
Ta chớ nên phân biệt với người”.

« Back to Glossary Index