NGỒI BUỒN DÂN GẶP CHIẾU MANH: Ngồi buồn là tiếng trong văn chương thường dùng khi mở
đầu một câu chuyện có tánh cách tình cảm:
“Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa !
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương”
(Nhà thơ Nguyễn Duy)
Nghĩa toàn câu là chỉ cho cảnh đang buồn lại gặp sự may mắn. Ở đây ý nói dân chúng đang lâm cảnh khổ (buồn) lại may mắn gặp cơ cứu độ, tức là gặp Đức Thầy khai nguồn Đạo pháp tế độ quần sanh.
Chú Giải Sám Giảng (1975)
Từ “chiếu manh” được dùng như sau: (1) “”Vai mang một tấm tơi chằm, Đầu bịt khăn chế mình nằm chiếu manh.””. (2) “Ông ấy chỉ có một chiếc chiếu manh để nằm ngủ.”. (3) “Trong ngôi nhà tồi tàn, những tấm chiếu manh là đồ vật hiếm hoi còn sót lại.”
« Back to Glossary Index
