« Back to Glossary Index

Wikipedia, bách khoa toàn thư tự do, Phật giáo

Luân hồi là nền tảng thảo luận trong các tôn giáo, theo Phật học, mọi hiện tượng thế gian đều không thoát khỏi nguyên lý luân hồi, vận hành vật lý vũ trụ, sinh tử thiện ác trong sáu đường, biến đổi sinh tử thân xác, vô thủy vô minh cũng vô thường, thức thần luân chuyển trong tam giới lục đạo (một số tông phái là ngũ đạo), tất cả đều là luân hồi[1].

Tóm tắt
Xem thêm: Ta (Phật giáo), Vô ngã, có phân tâm, tâm kết sinh, thức thứ bảy và thức thứ tám
Quan điểm Phật giáo không cho rằng có linh hồn, tất cả đều duyên sinh, sinh diệt theo nhân duyên, mọi vật trong thế gian luôn biến đổi không ngừng[2], Phật nói về “chủ thể luân hồi”, giải thích con người là tập hợp của bốn đại, năm uẩn, không tồn tại linh hồn gọi là vô ngã[3][4].

Phạm vi luân hồi gồm sáu loại chính, Phật giáo gọi là “lục đạo”, sáu đạo này sinh ra từ “ngũ giới thập thiện” và “ngũ nghịch thập ác”, quá trình sinh diệt của chúng sinh chỉ là luân chuyển không ngừng trong lục đạo[5][6].

Phật nói chủ thể luân hồi tái sinh là thức, thức không đồng nghĩa với linh hồn[7], Phật giáo chia tâm con người thành tám thức, theo thứ tự: nhãn thức, nhĩ thức, tỵ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức, mạt-na thức, A-lại-da thức. Thức thứ tám A-lại-da là thức chứa hạt giống, lưu trữ các nghiệp thiện ác tạo ra từ bảy thức trước, trải qua vô số kiếp nối liền dòng sống, từ đời hiện tại đến vô số nguyên nhân quả của quá khứ và tương lai, tạo thành sự liên tục của sinh mạng và sự tiếp nối sinh tử[8][9].

« Back to Glossary Index