An-Nam

Đây là tên thay thế của Việt Nam lỗi thời mà các hoàng ̣đế Trung Hoa ngày xưa thường dùng để gọi đất nước Việt Nam, có nghĩa là 'Miền Nam Bình Trị', một cách chính thức nhưng lại có tánh cách xem thường như là một trong các nước chư hầu, trong quan hệ bất bình đẳng kéo dài suốt lịch sử.  Khi giặc Pháp thành công đặt ách thông trị trên Việt Nam, trong cuối thế kỷ mười chín, họ cũng dùng danh từ này để gọi Việt Nam, chỉ để thực hiện chính sách 'chia để trị' thâm độc của họ.    Họ tách Việt Nam thành ba miền có hệ thống hành chánh riêng biệt, tách miền Nam và Bắc ra khỏi sự kiểm soát của triều đình Huê, lúc bấy giờ chỉ còn quyền hành tượng trưng. Tonkin, Bắc Kỳ, An-Nam, Trung Kỳ, và Cochinchina, Nam Kỳ, như vậy An-Nam trở thành một nước nhỏ thu gọn ở miền Trung Việt Nam.

Người Pháp cũng phân chia ba nước Đông Dương Việt Miên Lào thành ba tiểu quốc gọi chung là Đông Dương, Indochina, một tên không nói lên cá tách của ba dân tộc, Việt Miên Lào, mà chỉ là phản ảnh hai nước lớn, Trung Ấn, về văn hoá và chính trị mà thôi. Họ là̀m thế nào để các dân tộc bị trị không còn tinh thần quốc gia và mất lòng tự hào dân tộc như họ đã từng nhiều thế kỷ đẩy lui các cuộc xâm lăng từ phương Bắc.

Đức Thầy muốn dùng tên nầy để nói lên thân phận hèn kém của một dân tộc đã mất chủ quyền và bị ngoại bang xâu xé.

An-Nam

This is the obsolete alternative name of Vietnam which the Chinese emperors used to call the country of Vietnam, meaning ‘Pacified South’, officially and yet derogatively as one of its obedient vassals, in their unequal relationship, as experienced throughout history.

When French invaders successfully laid its yoke on Vietnam in the late nineteenth century, they also used the same name for Vietnam which, in fact, consisted of Central Vietnam only as a result of its divide and rule policy: they detached North and South Vietnam from the control of the Hue government and gave the Vietnamese king a symbolic role only and called them Tonkin and Cochinchina respectively. Vietnam, Cambodia and Laos, shared the same colonial government and was named together Indochina, that is, they lost their own historical and political characters as separate states.

The derisory naming implies that these three states are simply the mirror of two major cultures, Indian and Chinese. Through this strategy, the new hegemon deliberately schemed to strip the Vietnamese people of their national pride as a they had, for centures, succeeded to repulse several Northern invasions.

Lord Master used this name to indicate the humble status of a people who lost their country and were torn apart by the aliens.