THIÊN LÝ CA

(Mấy bài dưới đây do ông Cả Châu ở Tân-Long (Châu-đốc)

đem trình với Đức Thầy nói rằng của "Ông Đò" cho ông). 

PHAN lòng chữ dạ chớ hoài lo,

NGỌC ẩn non Côn tợ lửa lò.

CHÂU lạc đường dê nương bước ngựa,

Núi truông qua đặng rán lần dò.

Vườn hoa ngó khỉ giọng chiu-chít,

Cảnh nguyệt coi gà tiếng ó-o.

Tường-tận đa nghe xê cống liếu,

Hương thôn bỏ xế xự xang hò.

(Đọc ngược lại bốn câu chót - tứ nguyệt nghịch độc)

Hò xang xự xế bỏ thôn hương,

(10) Liếu cống xê nghe đa tận tường.

O-ó tiếng gà coi nguyệt cảnh,

Chít-chiu giọng khỉ ngó hoa vườn.

Quỉ ma hay phá rối người tu,

Đạo-đức chư nhu rán chí hành.

Chớ bỏ lời thề nơi Phật cảnh,

Chớ quên tiếng nguyện chốn non xanh.

Đêm thanh vắng tiếng đờn khoan-nhặt,

Nghe cho tường giọng bắc hòa nam.

Thích-Ca còn phế tước-hàm,

(20) Đài cao cửa rộng mà ham tu hành.

Hiền đệ Châu muốn nghe lời ngọc,

Lão tỏ bày hình vóc nhiệm-sâu.

(Câu nầy của Đức Thầy thêm. Đoạn sau đây có khúc của ông đo, có khúc của Đức Thầy viết xen kẽ).

Thiên ý không riêng mối đạo mầu,

Rằng truyền yếu-lý nhiệm cao sâu.

Chuyển miền Nam-Địa càng thâm-diệu,

Lọc lẽ tà tâm sự đứng đầu.

Nguồn bạch thủy trong veo thấy dạng,

Lẽ nhiệm mầu chưa hản trò ôi! ,

Đêm ngày buồn-bã vô hồi,

(30) Kìa trên Tiên-cảnh vị-ngôi sẵn dành. 

Đạo rải khắp năm canh tỏa bút,

Dạy tận-tường chẳng chút nào sai.

Cổ nhơn tích để phân bày,

Đường chơn nẻo chánh âu ai rán tầm.

Thuyền bát-nhã chí tâm trực thẳng,

Thả ra khơi cứu dẫn khách trần.

Phù-sanh lắm cuộc lao thân,

Ngày đêm ta-thán muôn phần đớn-đau.

Trông đợi người tài cao đức trọng,

(40) Hầu rõ thông thiên-võng lẽ nao.

Chí tâm tường lãm thấp cao,

Dạy cho rõ biết Thiên-Tào nơi đâu

. Ngồi nghĩ cạn thêm sầu cho thế,

Bởi ít ai cải chế đường tà.

Sợ e nhiễm trược đọa sa,

Sợ cho lắm kẻ chan hòa lụy tuôn.

Sợ nhiều kẻ dạ buồn đổi chí,

Quên những câu chánh kỷ hóa nhơn.

(50) Mảng lo tìm kiếm tước quờn,

Thất kỳ vọng tưởng lánh chơn đường lành.

Trong buổi khổ mau mau tránh khổ,

Rán tầm vào đến chỗ an cư.

Học câu hỉ-xả đại từ,

Nêu gương nghĩa sĩ dạ tư chớ gần.

Câu bát-chánh rán mài chạm dạ,

Tứ mục-điều người khá hành y.

Muôn thu thiên định nhứt kỳ,

Hạ-nguơn sắc-lịnh khai kỳ Long-hoa.

(60) Rán vẹt phá sương mù trước mắt, 

Chớ để cho quỉ dắt linh hồn.

Lão đây vưng lịnh Phật-tôn,

Lãnh cân thưởng phạt chư môn dữ lành.

Khá chí tâm học hành kinh sám,

Thoát nơi miền hắc-ám phong-ba.

Trở chơn cho kịp Long-Hoa,

Long-Hoa có mặt ấy là hiền nhơn.

Đền nợ thế nghĩa-ơn trọn vẹn,

Lấy tinh-thần hiệp vén ngút-mây.

(70) Chớ nên bắt-bẻ Phật-Thầy,

Ngày sau phải chịu đọa đày chớ than.

Cuối năm Thìn sẽ lo vận chuyển,

Xứ "Hà tiên" linh hiển cơ-quan.

Nhơn sanh sẽ hiệp một đàng.

Hết Thìn rồi lập Nhơn-Hoàng hội ra.

Khuyên sanh-chúng gần xa phân cạn,

Dựng Nhơn-Hoàng cho rạng Á-Đông.

Chúng-sanh phải tưởng giống-dòng,

Hiệp tâm hiệp trí cột đồng nhà Nam.

(80) Phật chỉ dạy qui tam lập hội,

Dựng cho rồi một cội thành ba.

Chớ mong yến thử ẩm hà,

Mười ngàn năm lẻ cửa nhà đâu con.

Ta nhắc lại héo von cho trẻ,

Cứ đâu lưng đừng rẽ đừng chia.

Cả kêu lớn nhỏ quày vìa,

Trên hòa dưới thuận chớ lìa chớ phân.

Long-Hoa hội ân-cần lo lập,

Lập cho rồi tam-thập-lục nhơn.

(90) Lôi-Âm giục khởi tiếng đờn,

Thất-Sơn dấy loạn là cơn hiểm-nghèo.

Nơi phía trước cheo leo tiếng khóc,

Đứng sau lưng hình-vóc dảy chưn.

Nước kia lửa nọ tưng bừng,

Thảm cho thế sự lẫy-lừng nạn tai.

Thời cũng tại không ai tu niệm,

Cứ lẳng-lơ ngạo biếm khoe-khoang.

Đến nay là buổi tai nàn,

Tam thiên lục bá khắp tràng hại dân.

(100) Đến Thân-Dậu Thánh-Thần náo động,

OF NATURAL JUSTICE *

(The following were presented to Lord Master by the village head of Tan Long, Chau Doc, saying that they were given him by “Ông Đò”(Ferryman)

PHAN’s guts, worded ‘night’, don’t be so anxious,

NGOC hides in Con mountains[1] like stove glitters.

CHAU who lost the goat path can lean on horse steps,

To cross ridge passes, your fumbling will help.

Flower gardens watch monkeys whooping,

The moon looks down at the rooster crowing.

Xe Cong Liu play, listen to,

The village plays xe xu Xang ho.

(Back read the last four sentences)

Ho Xang xu xe plays the village,

(10) Listen to Liu Cong xe play.[2] 

The crowing rooster watches the moon,

Whooping monkeys regard garden flowers.

Devils often disturb the practicers,

Gentlemen, keep practising harder.

Don’t drop your oath at the Buddha land,

Don’t forget your vow over the mountain.

From a quiet night rise loose and tight rhythms,

Listen to the vocal harmony of Bac and Nam[3] .

Even Sakyamuni abandoned His entitlement,

(20) And his palaces in pursuit of enlightenment.

My brother Chau wants to listen to Jade ’s words,[4]

I will expound the mystical figures.

(This sentence was added by Lord Master. The following consist of inserts by ong do and Lord Master) 

Providence is not only about morality,

But also about mystical rationality.

Which creates a greater miracle in the South,

Where cleansing evilness first stands out.

The source of white water is pristine like a mirror,

Mystique has not yet been grasped, my junior.

Day and night I am too depressed!

(30) Voilà, my position on Paradise has been set. 

The Tao has all day been propagated with my brush,

My thorough teaching presents no error or such.

Ancients’ rich experience is already passed down,

Their right paths should be sought out.

The Insight Boat kindly goes straight ahead,

For high seas to salvage worldly guests.

Their ephemeral lives are grueling,

Day and night complaints are excruciating.

The highly talented and virtuous are awaited,

(40) To grasp how Heavenly Justice is operated. 

I resolve to grasp how its celestial net is cast,

Learn to know where the Heavenly Reporter is.

The more I contemplate, the sadder I will be,

As very few renounce their evil ways,

I’m afraid that they should be depraved.

That many should shed lots of tears,

That many sadly would give up their swear,

But ‘Change oneself before changing others’.

(50) They are too busy seeking positions of power, 

Failing, they abandon their moral endeavour.

In predicament, be quick to avoid predicament,

Try to seek and settle in a safe haven.

Learn great tolerance and loving compassion,

Roleplay as the champion of the common good.

Engrave The Eightfold Noble Path as you should,

Set The Four Noble Truths for correct practice.

Once every thousand years, it is predestinated,

To open the Long Hoa [5]after the Lower Age.[6]

(60) Split the smog ahead of your face, 

Don’t let the devil take away your soul.

I myself receive the Buddha’s decretal,

To hold the balance of justice to run trials.

Conscientiously study Oracles and Sutras,

Escape from the grisly, stormy areas.

Return to attend the Long Hoa Assembly,

If you can attend, it means you belong to nobility.

Pay off your temporal debts of gratitude,

Roll up the clouds with mental fortitude.

(70) Never pick holes against the Master Buddha, 

Lest you should later groan about your trauma.

A change will happen in the late Dragon Year,

A spirited move in the “Ha Tien” area.[7]

The living will gather together,

The Dragon ending, the Human King will be chosen.

I urge the masses near and far to awaken.

The Human King is set up to glorify the Orient,

Sentient beings must think about their descent.

Be united to erect the South State’s copper pillars.[8]

Buddha taught that Three [9]would come together,

To finish off building a root of those Three.(81)

A rhinoceros can  drink off Ha river [10]’s water,

Ten thousand odd years ago, where was your home?

What a misery for youth! take my reminder,

Stand shoulder by shoulder and do not sever.

I call on the old and young people to return,

To close all your ranks and never slacken.

I carefully have the Long Hoa assembled,

Then I will have established Thirty-Six People.[11]

(90) When Buddha Land plays that piece of music, 

As Seven Mountains are agitated, so come high risks.

Ahead, the cries are suspenseful,

Behind, standing are leg-convulsing figures.

All over are raging flames and deluges,

The poor world is filled with back to back tragedies.

This is ‘cause no one has been practising,

But ‘cause they are frivolous, mocking and boasting.

An apocalypse has now come of age,

Three thousand six hundred are on the rampage.

(100) On Monkey and Rooster, Saints are agitated,

Notes on the Title "Heavenly Ruling"  天理

Từ điển Nguyễn Quốc Hùng Lẽ trời, mà con người phải tuân theo. 

According to Nguyen Quoc Hung's dictionary, this is the "Heavenly Ruling which everyone must obey"

Thiên lý refers to several meanings.  According to Confucianism, it means natural law, universal justice, method of moral standards, etc.  In general, it also means Heavenly Tao, which pervades all human and physical activities.  Knowing how to observe Heavenly Tao is central to viability.

1.-This line originates from the Chinese literature: “The jade hides in the Con (Kun), gold falls in the Le river.” That means, if one wants to find jade, they must climb the Kun Lun mountains and break this mass of rock, and it will take days to fetch it. By the same token, if one wants to prospect for gold, they must mine the Le river.” Kun Lun and Li Jiang are well known for their grandeur as tourist sites. In a figurative sense, only if one must work so hard, they can achieve their goal. In Vietnam, also at Thi Nai village, Chi Linh township, Hai Duong, there is “Con Son” mountain, where two famous mandarins, Nguyen Trai and Tran Nguyen Dan. Especially on its peak, there is the pagoda of the most venerable Monk Master Huyen Quang (the third patriarch of Truc Lam school, a zen one originating from the Vietnamese. In a figurative sense, the place is only for the Saints to reside. In theory, the sentence emphasizes the Buddhahood already existing in each individual like a precious stone.

2.-Line 8: These are the music notes of the Vietnamese classics corresponding to the Western notes, Do, Re, Fa, Sol and La.

3.-Line 18:  Giọng Bắc Hòa Nam: This is a poem which by its rule, is made up of a pair of seven syllables for each of the first two rows, and of a pair of one six syllable line and the other eight syllable one for the last two rows, no matter how long it is. The first two lines are read fast and tight (high-pitched), and the third and fourth lines are read loose and low-pitched. When Lord Master was at the Heritage Temple (Hoa Hao), He often said every evening: “Let me chant Tien for you to hear!”. Then He immediately read the oracles according to “Giong Bac Hoa Nam”, a blend of Northern and Southern voices, as described above.

4.-Line 21: It refers to Lord Master Himself. In the Oracle Volume I, He mentioned his name as “Blue Jade”.

5.-Line 58 - Long Hoa: According to Buddhism, Lord Sakyamuni Buddha predicted: At the end of the Lower Age, there will be Maitreya Buddha to descend, the fifth of the Five Buddhas, a Bodhisattva who will succeed Sakyamuni Buddha to become the world teacher for the living. The succession also marks the end of the Lower Age with the Nirvana entering of Sakyamuni Buddha, and the birth of Lord Maitreya Buddha, but eventually, the dharma remains unchanged with the Upper Age burgeoning with a new generation of its citizens who have fully observed the dharma and accumulated good deeds. Those who have distinguished merits in the previous lives shall be appointed to positions of high responsibility so that they can contribute to the rule of the new realm. This Gathering to prepare for this new era is called the Assembly of Long Hoa, that means ‘dragon flowers’ which bloom from a tree under which Maitreya Buddha used to meditate and became fully enlightened.

6.-Line 58: The Lower Age is the last of the Three Ages, the Upper Age and the Middle Age. The Three Ages belong to the same cycle in which they follow each other, and each Age may last many millennia, according to the Heavenly Machine, which predestinates what will happen. This conception of the universe is one of the fundamentals in Buddhism, Taoism, and Confucianism. However, despite the powerful circulation of the universe, men can change their fates if they know how to live according to its laws, for example, by renouncing their evildoing, cumulating good deeds, improving their character and mind, consistently and faithfully thinking of the Supreme Being. In this way, the practicer can survive the doomsday and live on to the Upper Age which is dubbed “Golden Age” for the impeccability of its land and people.

7.-Line 72: Ha Tien here is not about the Province of Ha Tien, Southwestern Vietnam, but Tien Giang, the Northern tributary of the MeKong River. Ha or Giang, in Han Nom, means river, Tien the first. It is the first river, that is, Tien Giang. In a Han Viet phrase, the adjective normally stands before the noun. In Quoc Ngu scripts, the order is reversed. However, most of the Vietnamese national names follow the former order for its official titles as the Vietnamese Imperial Court normally used the Han-Viet scripts write their official documents.

8.-Line 59: The Lower Age is the last of the Three Ages, the Upper Age andthe Middle Age. The Three Ages belong to the same cycle in which they follow each other, and each Age may last many millennia, according to the Heavenly Machine, which predestinates what will happen. This conception of the universe is one of the fundamentals in Buddhism, Taoism and Confucianism. However, despite the powerful circulation of the universe, men can change their fates if they know how to live according to its laws, for example, by renouncing their evildoing, cumulating good deeds, improving their character and mind, consistently and faithfully thinking of the Supreme Being. In this way, the practicer can survive the doomsday and live on to the Upper Age which is dubbed “Golden Age” for the impeccability of its land and people.

9.-Line 78: Copper columns of Ma Yuan (Vietnamese: Cột đồng Mã Viện) were a pair of copper columns erected by General Ma Yuan of Han China after his suppression of the Trung sisters' rebellion in 43 AD. The columns stood at the southern frontier of Sianglin (in Indochina, near Cape Varella) to mark the boundary of Chinese territory against the barbarians.[1]Ma prayed to heaven: "if the columns break, Jiaozhi will be destroyed." (銅柱折交趾滅) Vietnamese collected many big rocks and put beside them in order to prevent them from broken, later, they became two hills and disappeared from historical records. https://en.wikipedia.org/wiki/Copper_columns_of_Ma_Yuan.

9.-Line 79: The three referred hereto means three religions, Buddhism, Taoism, and Confucianism, but Buddhism finally serves as a mainstay for the three.

10.-Line 81: The name of a River in China called Ha (He in Pinyin).

11.-Line 89: Thiry Six Buddhas and Saints who will have descended to salvage the sentient beings from the ravages by three thousand six hundred heretic cults which will appear by all means of magic or evil methods. The Long Hoa Assembly will be established after that to return harmony and peace to the world and start anew the Upper Age when people will enjoy longevity and lasting happiness (see The Note “Tam Thập Lục Nhơn” on the Collection of Poems: Vietnamese version)

Thảm cho trần nhà trống ruộng hoang.

Tiếng than lụy ngọc nhỏ tràn,

Nạn tai dồn-dập xóm làng còn chi.

Khuyên sanh-chúng rán ghi mối Đạo,

Lòng hằng lo ngay thảo nghe con.

Tương dưa giữ phận cho tròn,

Cuối niên Thân-Dậu mất còn sẽ phân.

Trong một giáp ân-cần suy tính,

Muốn làm hiền rán nhịn đừng than.

(110)  Đến nay gần buổi khoa tràng, 

Minh-quân xuất thế khắp tràng thảnh-thơi.

Đến Thân-Dậu cơ trời thấy lộ,

Hết đao binh qui cổ diệt kim.

Gia vô bế hộ im-lìm,

Lập thành mối Đạo rõ điềm xưa kia.

Thì dân-chúng danh bia hậu thế,

Phật, Thánh, Tiên kềm chế lập thành.

Diệt tà lập chánh đành-rành,

Ba màu nắm chặt Nam-thành xử phân.

 (120) Trong tam giáo ân-cần mở Đạo,

Trường ngoại bang phục đáo như xưa. 

Phật Tiên vận chuyển lọc-lừa,

Chúng-sanh rán nhớ muối dưa hội nầy.

Trên cùng dưới sum vầy một buổi,

Dựng mười hai may rủi mới hay.

Làm cho rõ mặt râu mày,

Thương-nguơn hồi phục là ngày an cư.

Cuối Thân Dậu y như Thượng-cổ,

Thời nhơn sanh hết khổ đến may.

 (130)  Đế-Vương xuất thế là ngày,

Dậu, Thân bình-trị trong ngoài âu ca. 

Phân chỉ rành gần xa để dạ,

Chớ đảo-điên phải đọa phải sa.

Nghĩ suy cho thấu mới là,

Một bầy Hồng-Lạc nay đà thảnh-thơi.

Khuyên sanh-chúng nhớ lời ta tỏ,

Trước cùng sau chỉ rõ mối đàng.

Nhơn-sanh giữ phận chớ than,

Minh-Vương xuất thế mới an dân lành.

Gội ơn Trời độ khỏi sai lầm, (140)

Xin giúp chí bền, trị dục tâm. 

Hộ mạng thần Quan-Âm trợ lực,

Nguyện thân ý nhiệm xứng công thần.

Từ-bi Trời Phật độ quần sanh,

Cứu khỏi tai ương vạn sự lành.

Đệ-tử gội nhuần ân đức cả,

Chung thân quyết chí dốc làm lành.

Đoạn dưới đây là hoàn toàn của Đức Thầy (chép theo bổn chánh).

Buồn vơi mượn bút tay đề,

Đã rời trần-thế dựa kề Tiên-bang.

 (150) Tay chèo miệng nói lang-mang,

Chúng-sanh cách trở nghèo nàn hỡi ai. 

Lục châu ta dạo bằng nay,

Thấy trong lê-thứ quá dài gian-nan.

Động tình tá quốc an bang,

Nước nhà vững đặt Nam-đàng hiển-vinh.

Bây giờ ta mượn kệ kinh,

Khuyên ai mau kíp sửa mình cho an.

Bữa xưa giảng-kệ một nang,

Bởi vì ta mắc dời thoàn cảnh xa.

(170) Ngày nay ta cũng nôm-na, 

Gẫm trong lê-thứ hằng-hà lụy rơi. 

Chừng nào mới đặng thảnh-thơi,

Qua năm Tuất-Hợi Phật Trời định phân.

Chim Ô đà dựa cầu Ngân,

Người xưa trở gót cho gần người nay.

Người nay rồi vẹn thảo ngay,

Thì là thấy tạn mặt mày người xưa.

Nguyện cầu gắng chí sớm trưa,

Cầu cho bá-tánh sớm ưa tu hành.

(180)  Đầu đuôi ta tỏ ngọn ngành, 

Mau mau trau-trỉa chữ lành cho xong. 

Đến chừng lập hội mới mong,

Trở vể chúa cũ mới hòng xuê-xang.

Người hiền như thể cỏ lan,

Người hung chết rất chật đàng thảm thay.

Cả kêu kìa hỡi là ai,

Quan trường rời dứt mặt mày chùi lau.

Lui chơn ra khỏi cho mau,

Tìm trong lánh đục tẩu đào mới ngoan.

(190) Theo ta đến chốn Tiên-bang, 

Đặng coi các nước hội hàng Năm-Non. 

Đạo Phật vốn ngàn xưa rạng tỏ,

Nay lu-lờ bị mõ cùng chuông,

Thấy chúng-sanh đắp Phật bán buôn,

Mà tội lỗi ngàn muôn lao-lý.

Cho đó hiểu nhiều câu huyền-bí,

Rán nghĩ suy bền chí mới mầu.

Dẹp lợi-danh dẹp hết mộng sầu,

Đặng trở lợi với cha cùng chúa.

(200)  Nếu chẳng lo cũng như lá úa, 

It is pitiable that houses and farms are desolated.

Laments make jade tears streak in traces,

One disaster after another has razed all villages.

I urge the living to memorize the Tao,

Practise righteousness day in day out.

Simple vegan meals are kept full on,

The late Monkey and Rooster finalize death tolls.

Within sixty-years one must deliberate,

As a virtuous practicer, forbear and never nag.

(110) Now the exam day is drawing near, 

The Bright King who spreads peace is to appear.

The Monkey and Rooster reveals predestination,

People return to Antiquity after armageddon.

No house closes its door and everyone behaves,

The Tao is re-established like the former ways.

The mass will shine through to posterity.

Buddha, Saints, and Fairies, make a polity,

Destroy the evil and establish the good.

The three colors unite for Southern statehood.

(120) Three Religions are busy opening, 

The foreign arena is restored as in its beginning.

Screening is carried out by Buddha and Fairy,

The living, you should take this opportunity.

People reunite regardless of their status,

Good or back luck is among twelve livelihoods.[1]

Ensure you will stand out as the braves,

The restored Upper Age brings blissful days.

Monkey and Rooster’s end is like Antiquity,

When the living's ordeal gives way to prosperity.

(130) It is the day The Emperor descends, 

The pacified Rooster and Monkey are triumphant.

Point out for those far and wide to engrave,

Don’t get so insane as to become depraved.

It is good to think this through,

A swarm of flamingos now relax in droves.

Sentient beings, remember my words,

From beginning to end, I’ll show the pathway.

The living, take care and don’t feel dismayed,

As the Bright King appears, so does peace.

(140) Beg the Lord to help you prevent misdeeds, 

To help you persevere and master cravings.

Beg The Protectress Gwan Yin for helping,

Your vow to prove a meritorious nobleman.

The Compassionate Supreme blesses the living,

Salvage and give them a peace that is long lasting.

For Buddha’s grace, we, disciples, show gratitude,

And devote all our lives to doing good.

The article hereafter is entirely Lord Master’s (written to the original)

Melancholically I start to write,

Far from the world, I’ve been on Paradise.

(150) I scull while telling one story after another, 

What a pity for the living to become paupers!

I am roving the Six Provinces,

Where folks suffer prolonged calamities.

Deeply moved, I help pacify the country,

Once she settles down, the South enjoys the glory.

Now I borrow sutras and stanzas,

To help you quickly achieve all moral standards.

Formerly I had plenty of sacred books to learn,

I had to move my boat to a faraway haven.

(170) Nowadays I speak in simple parlance, 

Given the populace’s tears drop in abundance.

When will there be an enjoyment of freedom?

After Dog and Pig years, a divine judgment comes.

Black Bird [2] has perched on the bridge of Galaxy,

The Ancients return to stay near the contemporary.

If the latter have throughout their lives been decent,

Then they will meet up with the ancients.

I pray that from dawn to dusk dedicated,

To their cultivation, the worldly be enthusiastic.

(180) Thorough are all my exhortations, 

You'll be best if you finish off your ameliorations.

Then you can hope to attend the Assembly,

Rejoin the Former Sovereign, then enjoy prosperity.

The good people are like the orchids,

Alas! Muggers’ cadavers will fill up streets.

I appeal to those from all walks of life,

Quit bureaucracy [3] and have your faces wiped.

Withdraw as soon as you can,

It is wise to take refuge with the pure land.

(190) Follow Me to the Fairy field, 

To see states gathering at the Five-Hill.[3]

Buddhism has since antiquity been shining,

It is now dimmed by bells ‘n’ tocsins.

The living who carve buddhas for sale,

Will incur myriad horrible terms of jail.

I let you know many a mystical sentence,

It is useful to keep your perseverance.

Give up fame, wealth and complaints,

So you can return to the father and sovereign.

 (200) If you don’t act now, you’ll be like a drying leaf,

1.-Line 125: Here, Lord Master used the proverb “dựng mười hai”, that is, to set up the twelve, the twelve docks that normally apply to the young girls waiting for someone to ask their hands, without knowing in advance what may happen to them after marriage. If those who chose them are good husbands, the brides consider themselves lucky; otherwise, this is bad luck. That’s why Lord Master used the word ‘Good luck or bad luck’ here. The same applies to the case in which a practicer is required to adhere to one of the religions without knowing enough what each of them contains until they follow them for a while.   If the faith is right, he may be deemed fortunate, otherwise, he will waste his life and sometimes put it in danger. That’s why Lord Master advises people to carefully think over a religion prior to converting and committing to it.

2.- Line 174: It is said that, when the Cowherd and Lady Weaver met each other, there was a Black Bird which arrived and transported rocks with their heads to build a bridge for both the parties to see each other. Lord Master wanted to use this tale as analogous to the predestined encounter between Lord Master and His disciples.

3.- Line 187: Lord Master meant those who by then were  collaborating with French colonial government in different positions. Collaboration with the invader should be considered a betrayal to the country.

4.- LIne 191:  Five Hills are five peaks on the Forbidden Mountain that area as follow:

       1. Bo Hong Peak: formerly, few frequented it, therefore the dung beetles were born in limitless numbers here. 716 meters high, to the West;

        2. Head Peak: it might be so named because people first saw it when climbing via Thum Chung market. 584 meters high, to the Northwest.

        3. Butterly Peak: it is so called because Mr. Butterly and Mr. Chalk, Khmer people, the commanders of the Battalion Commander, Tran Van Thanh, who was one of the disciples of the Jewel Mountain and Strange Perfume, who later on went in hiding here and got enlightened.

        4. Lady Peak or Phnom Barech: here there is the Temple for the Local Goddess. 579 meters high, to the South.

        5. Thien Tue or Phnom Prapeal: it is so called because there are many Thien Tue trees. 514 high to the East

(This is in the book "Miraculous Seven Mountains' by Nguyen Van Hau)

Lá úa vàng nó rụng người ôi!

Ngàn năm mới có một đời,

Tới chừng lập hội Phật-Trời xử phân.

Ai muốn gần bệ ngọc các lân,

Thì phải rán lập thân nuôi chí.

Ta cho đó ít câu hữu lý,

Diệt tâm trần lập chí hiền-nhơn.

Đục trong đà tỏ nguồn cơn,

Lời ta khuyên đó như đờn Bá-Nha.

(210) Mặc ai biếm nhẻ gần xa, 

Lòng ta ta biết ai mà mặc ai.

Đây khuyên đó đắng cay rán chịu,

Mặc người trên bận-bịu chẳng phê.

Muốn cho thân vượt khỏi lề,

Cắm sào trì chí một bề lo tu.

Kim ngọc nan tri tường đông hải,

Phật tà phàm tục tất nan tri.

Ẩn xác phàm phu gìn Thích-đạo,

Mặc tình thế sự chúng khinh-khi.

(220) Mấy kẻ tu mi tròn nhơn đạo, 

Hiền nhơn thức tỉnh kiến huyền-vi.

Ngay thẳng hiếu trung trang hiền thảo,

Kim thời bá-tánh gọi ngu-si.

Nợ thế đền xong mong giai lão,

Hiền thần hiếu nghĩa đáng nên ghi.

Lâm sầu mộng ở trong trần thế,

Việc tu hành như ế chợ đông.

Mãng lo danh lợi não-nồng,

 (230) Chữ tu để dạ chớ hòng lợt phai.

Mặc tình ai gièm-pha tai tiếng,

Sửa tâm lành như miếng hoa thơm.

Đến chừng hoa nở nhụy đơm,

Thì là trần-thế mới hờm bẻ hoa.

Câu đạo-lý thiệt tường thiệt tận,

Khuyên dương-trần bớt giận đừng gây.

Kìa kìa súng nổ trời Tây,

Đến năm Thân Dậu tai đầy sấm vang.

Hung-đồ với lũ dọc ngang,

Đến sau rơi máu khắp tràng mới tu.

 (240) Thấy đạo-lý còn lu chưa tỏ,

Dân ganh hiền ghét ngõ làm chi?

Buồn đời xuống bút làm thi,

Thương dân chịu chữ cố lỳ dạy dân.

Nào nào dân có biết ân,

Mạnh rồi tưởng Phật vái Thần làm chi.

Lời châu ngọc khuyên ai để dạ,

Nay gặp người quái lạ tỏ phân.

Hãy mau khuya sớm chuyên cần,

Đặng xem chư-quốc non Tần giành chia.

(250) Nay nhằm lúc đêm khuya lặng-lẽ, 

Nhắn ít lời cho kẻ đàng xa.

Phật-nhi tâm tánh thật-thà,

Ông còn phân biệt chánh tà nữa thôi?

Dương-trần thường bạc như vôi,

Gặp cơn bát loạn mới hồi tâm hung.

Lúc áo-não cội thung lo-liệu,

Gắng bền lòng bận-bịu vì ai.

Thất-sơn lộ vẻ đài lầu,

Chừng ni mới thấy nhiệm mầu của ta.

(260) Khuyên bổn-đạo gần xa nuôi chí, 

Lẽ nhiệm-mầu huyền-bí nơi đây.

Bây giờ nương bóng cờ tây,

Mượn phần xác thịt tỏ bày thiệt hơn.

Thương sanh-chúng đòi cơn dạ ngọc,

Ta quyết gìn chủng-tộc giang-sơn.

Ta khùng mà chẳng có cơn,

Cũng không có tánh giận hờn bá gia.

Cười rồi khóc thiết-tha liệu-điệu,

Vợ xa chồng bận-bịu thê lương.

(270) Chẳng cần trà, quả, nồng hương, 

Miễn cho bá-tánh biết đường chơn tu.

Nghe kệ sám như ru giấc mộng,

Lo chê cười hầu họng reo vang.

Ỷ mình nhiều của giàu sang,

Phụ khinh tông-tổ chẳng màng người xưa.

Mặc ý ai ghét ưa ưa ghét,

Lấy tâm thần xem xét thể nao?

Sấm vang thì lộ bảng vàng,

Chư nhu thế-giới khắp tràng tới thi.

(280) Chữ thi gần chữ sầu-bi, 

Bị ham của báu ly-kỳ máu rơi.

Chừng đó mới trời ơi đất hỡi,

Mang khổ hình vì bởi chẳng tu.

Ham vui quyền quí dại ngu,

Chữ sang danh vọng như mù đi đêm.

Ta nào có nói thêm cho chúng,

Quá yêu đời viết túng ít câu.

Ít câu mà ý nhiệm sâu,

Nghĩ suy cho cạn mới hầu khôn-ngoan.

(290) Đây sắp đến lầm than khắp chốn, 

Việc tu hành đâu tốn tiền chi.

Nầy nầy lời lẽ rán ghi,

Sau đây sẽ thấy việc gì trên mây.

Ta mắc lánh tà-tây đa sự,

Làm Điên-Khùng cũng tự lẽ ni.

Ai là đáng bực tu-mi,

Thương đời ta mới làm thi khuyên đời.

Còn ẩn-nhẫn đợi thời đưa đến,

Nên phải làm kẻ mến người khinh,

(300) Người hiền tâm trí thông-minh. 

Alas! Once it turns yellow, it will slip!

In a thousand of years there is only one time,

On the Assembly, the Supreme will preside.

Whoever wants to stay near jade dais and edifices,

Must develop a life-long plan with goals to reach.

Hereto I give a few meaningful clauses,

Destroy worldliness and establish virtuousness.

I have expounded purities and impurities,

Like Bo Ya’ music are my advices.

(210) However sarcastic they are from near and far, 

Whatever they think, I know my own heart. 

I keep advising you even if I bear bitterness,

No matter whether the folks approve or reject.

In order to jump over the border,

Persist in your self-cultivating endeavour.

To fetch rare jewels, one must scan the oceans,

It is hard to distinguish between Devils and Saints.

I observe Buddhism by hiding in a layperson,

Regardless of the worldly derision.

(220) Few men have performed human precepts,

The awakened good man sees mystic depths. 

The righteous and loyal equal the genial,

The contemporary yet call them puerile.

Those who paid off their duties expect to age well,

Loyal and filial nobles will deserve laurels.

In the world there happen a lot of sad things,

Practice is like a crowded market slow in sellings.

What a misery for those seeking fame and riches,

They should have engraved their practices.

(230) Despite anyone’s mockery and ridicule, 

Improve your mind as though a fragrant bloom.

When the flowers are flourishing,

The world will have envy to go harvesting.

The moral statement is worth a radical probe,

The worldly should not go irate and explode.

Voilà, voilà! The West resounds with gunfire,

The Monkey and Rooster Years thunder alight.

The hordes of rogues and muggers,

They won’t practise till bloodshed spreads all over.

When my morals appear still dim and flickering, 

(241) What for are you folks envying? 

Melancholically I resort to poetry,

For the people’s love, I preach tenaciously.

But the folks have acknowledged no grace,

When they get well, they do no longer pray.

You should put these jade words in your heart,

Which now you hear from the bizarre.

Commit day and night to your practice,

So you may see states’ scramble for the Chin Hill (1).

(250) Now that it is the quiet night, 

I jot a short message to those who are far away.

The Buddhists are by nature honest,

Do you still distinguish between good and bad?

Like chalk, the worldly is thankless,

They repent only when in distress.

In turmoil, try to take care of your parents,

Be patient and never take it for burden.

When the Seven Mountains reveal edifices,

My miracles will be exposed to the masses.

(260) I urge my adherents near and far to persevere, 

The miracle and mystique are here.

Now that I am under the shadow of the French flag,

I borrow the flesh to show you good and bad.

My love of the masses sometimes wrenches my guts,

I resolve to protect my country and people as a must.

Albeit Mad, I neither have any access,

Nor do I grumble with the populace.

I tenderly laugh and cry at lengths,

I pity the loving partners hesitantly separate.

(270) I need no tea, fruit nor incense, 

Provided the masses know their noble path.

Yet they listen to the Oracle like dream lurers,

Just seek to mock and loudly boast to others.

They rely on their being quite affluent,

So they disregard ancestors and ancients.

No matter those who like or hate,

I only examine and contemplate.

A thunderbolt reveals golden stelae,

From over the world arrive intelligent contenders.

(280) Contest would trigger the onset of a tragedy, 

The greed for treasures causes their fights so bloody.

After that, they become stressful in disillusion,

They face predicament for no previous cultivation.

They are reduced to stupidity by greed and fight,

As if a blind walked in the night.

I never contrive anything for the masses,

My tender love prompts me to jot messages.

However few they be, their ideas are profound,

It is wise to think them out.

(290) Henceforth calamities will spread all over, 

Practice does not cost any money or silver.

By the way, remember my sermon,

You will see what will be in heaven.

I must avoid troublesome French patrols,

That’s why I take Crazy and Mad roles.

Who equals the man of beard and mustache,

Loving masses prompts me to exhort masses.

Still lying low and waiting for the right time,

I have to make some like and others deride.

(300) The good people are intelligent,

(1) NON TẦN: Chỉ cho vùng Bảy Núi theo Sấm Giảng của Đức Phật Thầy Tây An BSKH và Giáo lý PGHH thì vùng Bảy Núi (Thất Sơn) được gọi là Non Tần.

Đức Giáo Chủ đã xác định: “Ở đây một buổi ghe lui, Về trên bảy núi ngùi ngùi thương dân. Thầy trò chẳng nại tấm thân, Rảo khắp non Tần bận nữa thử coi”.(SG, Q.1)

(1) CHIN HILL: According to the Patriarch Buddha of the Western Peace's oracles,  Seven Mountains located in Chau Doc, An Giang Province, near the Vietnam-Cambodian border is called Chin Hill.

Chú Thích Notes

NƯỚC ĐỔ LÁ MÔN: thành ngữ Lá môn không đọng được nước; ngb. nghe rồi quên rồi, không cần nhớ để thực hành: "Kệ khuyên trần nước đổ lá môn"(ĐT.). (Tự Điển PGHH Phổ Thông Văn Thế Vĩnh)

Notes

WATER OFF A DUCK'S BACK: (proverb) The feathers on a duck's back are covered with an oily substance which stops them absorbing water so that it flows straight off them. Figuratively, any criticism does not have any effect on the target person or group as if water poured on a duck's oily feather fell through. 

In Vietnamese, literally translated,'like water off an anthurium andraeanum' (̣Open Wikipedioia), a plant with smooth leaves to which any drop of water hardly clings.

Lord Master, in this sense, shows that the sentient beings are too immersed in material pursuits to listen to his teachings. 

Người hung cứ mãi chống kình với ta.

Theo học cổ nôm-na ít tiếng,

Làm nhiều điều xao-xuyến nhơn tâm.

Chữ nhu ta học âm-thầm,

Ai là người trí rán tầm cho ra.

Để đến lúc phong-ba biến-chuyển,

Cảnh hồng-trần tợ biển mênh-mông.

Mới là sợ chết ước-mong,

Mà không ai cứu bởi lòng ác-gian.

(310) Tiếng đờn hò liếu cống-xang, 

Đêm khuya khuyên-nhủ khắp tràng chúng-sanh.

Chốn Phật-cảnh vắng tanh kẻ tới,

Ta ra đời nên mới đổi thay.

Bởi vì lời lẽ thẳng ngay,

Cho nên chúng nó ghét bài phú thi.

Thấy tăng-chúng sầu bi dạ mỗ,

Kệ khuyên trần nước đổ lá môn.(1)

Khắp cùng làng xóm hương thôn,

Vì khôn quá thế nên tồn lại ngu.

(320) Dạy đạo-đức người tu rạng lý, 

Mong cho người hữu chí làm theo.

Không làm thì ắt mang eo,

Làm xong vượt khỏi qua đèo chông-gai. (323)

H.H. tháng 7 năm Kỷ-Mão.

While the bad ever try to be my contestant.

Some who learn old literature superficially,

Yet do things to cause mortals’ anxiety.

I learn soft power in silence,

Whoever is intellectual should probe its essence.

So, when the cataclysm begins,

The world will be immense like an ocean.

Then those who fear death hope for deliverance,

But no help is tended for their decadence.

(310) The stringed music chants lieu cong xang, 

By late night, I exhort the living from all over.

Buddhist sites are absent of pilgrims,

That's why I descend to improve their gleam.

My words are straightforward,

Therefore, my poems are loathed.

The votaries leave me with heartache,

My exhortation is like water off a duck’s back (1).̣

Across the villages around the country,

Those who look overly smart turn out to be silly.

(320) I ensure the practicers obtain insight, 

I expect the devotees to follow through.

(322) If not, they must bear the woe,

The accomplisher will have crossed rough passes. 

H.H. the July of the Earth Rabbit Year