Đức Thầy xưng Điên hay Khùng trong suốt 5 cuốn Sám Giảng có nhiều lý do: Thứ nhứt, ngài muốn tránh sự dòm ngó của mật thám Tây nhiều nhất có thể, chúng luôn tìm cách tiêu diệt những mầm móng kháng chiến chống lại chúng,

Thứ hai, ngài mượn hai chữ Khùng Điên cũng để nói lên hoàn cảnh ngang trái lúc ngài mới ra đời dạy đạo, nhiều người không hiểu dèm pha, đàm tiếu, đến nỗi nặng lời xúc phạm, nên ngài tuy xưng vậy nhưng các tín đồ của ngài hay những ai có cơ duyên đều nhận ra ngài chỉ muốn ẩn danh mà thôi, chứ qua các hiện tượng mầu nhiệm xảy ra xung quanh ngài thì không ai có thể nghi ngờ ngài là bậc thánh nhân ra đời lúc nạn tai để cứu vớt quần sanh.

Theo sử sách ngày xưa cũng có nhiều bậc anh hùng hào kiệt, vì muốn tránh bị hại, điển hình như Hàn Tín, Lưu Bị, Tôn Tẩn, vô số trường hợp khác, đều giả điên giả khờ để qua truông, để dễ dàng hòa nhập với quần chúng và giáo hóa họ.

Lord Master called Himself Crazy or Mad throughout the five (5) volumes of the Oracles for many reasons.

First, he wanted to avoid the scrutiny of French detectives as much as possible, who always sought to eliminate any sign of insurrection against them.

Secondly, He borrowed these two words, Mad and Crazy, also to refer to the adverse circumstances under which He started his Mission. Many did not understand Him, thus deriding Him and, sometimes, going as far as offending Him. In this ense, He only wanted to hide his true identity. However, his followers or those who had predestined conditions with him realized that he only wanted to remain anonymous. Through the mysterious phenomena that occurred around him, no one could doubt that he was an holy man born down the world to save all the sentient beings.

In the old days, it was said that many heroes who, because they wanted to avoid being unnecessarily harmed, such as Han Tin, Liu Bei, Sun Tẩn, and in countless other cases, all pretended crazy to pass through, to easily intermingle with the masses in order to transform them.